Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Hoàng Sa

                  Nguyễn Thế Yên













Bên cạnh cột mốc chủ quyền của Việt nam đã bị phá 
là cột mốc Trung quốc được dựng lên
                                   (Ảnh internet)

Như bàn tay
của cơ thể Việt Nam 
nhô lên phía biển
bãi cát vàng giữa mây nước trùng khơi
đá chìm, nổi như xương tôn bờ cõi
cát chủ quyền bồi đắp thịt da 

Bao thế hệ thay nhau ra trấn đảo
uống nước trời 
dầm sóng ải xa
mơ cùng với Trường Sa dang cánh
để mai ngày đất nước " hóa rồng bay"

Đã bao năm 
bến bờ thao thức
nghe sóng dội về tiếng nấc phía mù xa
một bàn tay 
ấm nóng giữa vòng tay
đang quằn quại dưới gót giầy cướp biển
đang bầm dập những ngón đầm đìa máu
cứ loang ra 
dồn ngược tới tim mình...

Hỡi Hoàng Sa 
biển đảo của ta!
Dẫu hôm nay chúng thay tên đổi họ
nhưng không thể cắt lìa cơ thể
bàn tay mình 
máu thịt Việt Nam.

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Vè Văn Nghệ sĩ Phú Thọ



Đỗ Thiện Ân (Phú Thọ)












Văn hóa Đất Tổ là Nguyễn Khắc Xương
Chuyện cười Văn Lương là Dương Huy Thiện
Người viết nhiều truyện là Nguyễn Hữu Nhàn
Hay đi lang thang là Trịnh Hoài Đức
Đọc xong phát tức là Nguyễn Thiện Tham
Mơ ước sĩ quan là anh Hưng Hải
Cán bộ từng trải là Đỗ Xuân Thu
Viết chữ ngồi gù là thầy Phan Chúc
Thơ Nguyễn Đình Phúc bài vừa, bài hay
Chém gió mỏi tay là Ngô Kim Đỉnh
Vừa chê vừa nịnh là bác Anh Kim
Tiêu cực bới tìm là Bùi thầy giáo
Nhạc như tiếng sáo là Vũ Viết Văn
Việc gì cũng hăng nhạc sĩ Nguyễn Hùng
Hiền mà hay khùng là Điền Ngọc Phách
Đọc thơ đãi khách là bác Cầm Sơn
Đường thi còn trơn là Vũ Quốc Khánh
Sao trời lấp lánh là Tân Khải Minh
Thơ như bướm xinh là Liên Kim Vũ
Giả giọng ú ớ là Nông Thị Vang
Cậy sử làm sang là Thuyên Quang Nguyễn
Nết na, chính kiến là Nguyễn Chính Hồng
Lời ngọt cắt xương là anh Đàm Tuất
Viết xong in tất là Vũ Thủy Thanh
Ai muốn mua tranh gặp anh Đỗ Dũng

                                       A Lô!!!
                                           ĐTÂ

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Bến bờ nghiệt ngã

Nguyễn Thế Yên



Con ta đâu hỡi dòng sông ngầu đỏ
Hỡi Hạc Trì bến đá, cầu đen
Ngã ba sông, ôi một ngã ba lòng
Đã ôm mãi đứa con ta khốn khổ!

Ta hỏi mi - đám mây gió mưa rừng
Sao lại tới khi con ta còn chưa lớn
Sao đã tới cắt chia tình mẫu tử
Ngự trên ngàn mi có thấu tình ai?

Còn kia nữa - bầy xà lan tối sẫm
Bốc hàng rồi sao chẳng cuốn đi
Để con ta chới với mạn thuyền
Lặn hụp mãi, mãi ngàn năm ly biệt

Hỡi Chúa Trời, Chúa Đất có thiêng
Sao lặng đứng nhìn con chiên oan khuất
Sao lại nỡ khép vòng tay cứu vớt
Để con gào vỡ cả khoảng trời sâu...

Ơi con yêu! thằng dại của cha
Sao lặn mãi không về với mẹ
Sao chìm giữa dòng đời phơi phới
Để cả đời lăn lội - cha tìm con...

         Bên sông/ chiều thu 2000

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Mưa ngâu

Nguyễn Thế Yên













Ào ào...mưa đến từ đâu?
Từng cơn, từng đợt đầy ngâu sông, hồ
Còn ta lòng đã rạn khô
Năm qua, mùa lại vẫn bờ chơi vơi...

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Cha về cuối lối


 Nguyễn Thế Yên















Cha hỡi cha!
con vẫn ngỡ hôm qua
khi hoàng hôn chưa tắt
gậy vịn tay
Cha
mòn bóng cuối đường

Cả cuộc đời mẹ cha lam lũ
hạt thóc bẻ đôi
khoai sắn nối dài
Chúng con lớn lên mang cái tâm của đất
thương ông bà, cha mẹ
đắp đời sau
Đường thác ghềnh mẹ cha dẫn lối
chúng con đi không lạc bước dặm trường

Ngày cha mất
con đi làm xa lắm
mờ mịt miền biên mây núi chập trùng
trời tháng bảy mưa dầm tắc lối
ba ngày đường
về...
ướt sũng mộ cha
Giữa chơi vơi con gọi rạc đường chiều
sau hun hút
vẫn chỉ là hun hút
Bóng tối cứ âm thầm còng xuống
gói nỗi đau con
lặng lẽ đường dài...

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Hạnh phúc

Đỗ Xuân Thu (Phú Thọ)



















"Chúng mình nằm bên nhau lặng yên, rồi đi...
Say đắm lắm không một lời từ biệt
Ra ngoài kia sẽ chẳng còn ai biết
Chúng mình là của nhau.

Em đến bên anh để chôn đi niềm đau
Em sà vào anh để nuốt vào lòng nỗi cay, nỗi đắng
Em ước đời mình được một lần trong trắng
Để em chìm vào trong đôi mắt của anh".

Dẫu đời em có vướng bụi trần
Trong mắt anh em vẫn trinh nguyên màu nắng
Hãy san sẻ cho anh nỗi đau cùng cay đắng
Chúng mình tan vào trong nhau.

Môi gắn chặt môi, đầu tựa bên đầu
Trong vòng tay anh một thiên thần bé nhỏ
Khúc à ơi anh ru em ngủ
Khoảng trời bình yên cho em...

Chỉ còn nhịp đập con tim
Chỉ còn ta cùng trời đất
Và chúng mình bên nhau
Lặng yên...

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Đi trong nghĩa trang nghĩ về những oan hồn

Nguyễn Thế Yên















Tôi lang thang trong nghĩa địa bạt ngàn
mộ thấp, mộ cao sang hèn chen chúc  
dưới muôn tán bạch đàn không khỏa lấp
một cánh rừng lá bốn mùa rơi...

Bên những lá vàng nằm thanh thản
sấp ngửa nhiều những chiếc còn xanh 
có chiếc lá lìa cành tức tưởi
chiếc lắt lay rơi mãi chẳng yên bề

Giữa trưa nắng đâu rồi ánh sáng?
để phần ngày nhập nhoạng miền hoang
bao hình bóng úa tàn trong mộ
đôi mắt còn hoe hoắt về đâu...

Tôi như thấy tiếng cười con trẻ
giữa muôn ngàn đâu tiếng các con tôi!
bên rìa vắng cô hồn nào thút thít
ây dà dà..., ai trở giấc ngàn thu?

Họ đã yên nơi vĩnh hằng cội lạnh
hay tai ương, địch họa vẫn theo về
và trên đầu ai cầm gió bẻ cây
ơi nhân thế - cõi trần - ôi nhân thế!...

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Làng quê tuổi thơ


Nguyễn Thế Yên
















Bên dòng Thao làng tôi bé nhỏ
Triền đê dài ngược dốc chiến khu xưa
Bến sông vắng đò cắm sào bãi đợi
Hoàng hôn qua bên kia đỉnh đồi Đèn

Sông cứ mãi bên bồi bên lở
Tiếng gà trưa vọng ở phía bờ đau
Mùa nước nổi giữa vườn nhà bắt cá
Đất phù du phủ kín lối đi về

Đường làng nhỏ cổng mỗi nhà để ngỏ
Dân làng Hiền thật như tấm rào thưa
Cuộc sống mới sinh sôi từ đất cũ
Tình xóm làng thơm thảo bát canh khoai

Lũy tre làng chạy dọc sông quê
Đình Ba Nóc xôn xao mùa gặt lúa
Đêm trăng sáng bầy trẻ thơ ríu rít
Đám thanh niên tụ họp hát vang đường

Đồng lúa xanh ngút ngát tận chân đồi
Nơi thấm đẫm mồ hôi cha đổ xuống
Mái tranh nghèo khói lam chiều vương vít
Tháng ba - ngô mẹ nấu thay cơm

Tuổi thơ tôi chẳng biết mộng mơ nhiều
Mải đuổi bướm, bắt chim và xáo quả
Cô hàng xóm ngày ngày qua gánh nước
Bức thư tình dài lắm chẳng dám trao

Đất quê nghèo câu ghẹo cũng thương nhau
Hoa cau trổ vườn trầu ai cuống quýt
Rồi lớn lên tự khi nào chả biết
Lớp lớp gái trai muôn ngả dựng cơ đồ

Quá nửa cuộc đời ra đi từ đó...
Vẫn thèm về ôm mảnh đất ngày xưa

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Đảo bọt

Nguyễn Thế Yên











Bên này vườn
khu nhà chứa đầy người bất động
mắt trắng bệch dồn về phía cánh cửa khóa ngoài
then cửa cong ra
cánh cửa căng ra
sè bọt...

Bên kia vườn
khu chuồng không cửa, không then nhốt đầy bò
mắt lim dim, miệng nhai lại những ngụm cỏ non
trào bọt...

Đảo xanh 
Thác Bà hồ ánh bạc
những con người giam mình trong vũng bọt mình
những người thầy nuôi bò để chữa lành con nghiện

Dòng bọt bên kia vườn
chảy vào 
dòng bọt bên này vườn
lặng im
cùng cạn!

                             YB, Th7/ 2012



Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Tôi đi học

Nguyễn Thế Yên


Lớp bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du khóa VI do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Yên Bái với tổng số 62 học viên đến từ các tỉnh thành phố phía bắc tổ quốc đã kết thúc sau lễ bế mạc chiều tối qua 11 tháng 7 năm 2012 trong sự lưu luyến tình thầy trò và đồng môn đồng nghiệp đặc biệt là lễ mặc niệm vĩnh biệt người thầy phụ trách lớp Lê Phan Nghị đã đột ngột ra đi trước đó một ngày.



                                                           Ngày khai giảng 


                                         

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Buổi sớm vùng cao

Nguyễn Thế Yên


















Bức màn sương 
sớm mai miền sơn cước
còn vương vương ánh mật ngọt trăng tà
từng tảng vỡ 
theo tiếng chim rời tổ
tảng buông lơi 
tiếng guốc thả ngang thềm


Ta ngửa mặt dang tay vào trong núi
tảng theo chân 
lã chã rụng bên đường
những giọt sáng luồn xuyên qua vòm lá
dưới tán rừng cựa quậy lớp vàng khô


Con suối nhỏ 
vắt hờ lên sườn đá
để ai quên chiếc kèn lá trên bờ
ta mê mải 
sương rơi rơi rửa mặt
theo tiếng chim 
giăng mắc nơi nào?


                    Yên Bái, Th7/ 2012

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Trời trở gió đưa mẹ đi

Nguyễn Thế Yên















Sông vẫn chảy ngang nhà ran rát nước
Mẹ nằm giường lật trở nỗi trần gian
Giữa ngột ngạt vẫn ngổn ngang điều ước
cho cháu con hạnh phúc ở trên đời

Tuổi chín tư lặng lẽ cuối dặm trường
Cốc nước mát con dâng mẹ không cần nữa
Gió đã mang về cả một trời mưa
đưa mẹ đi đầm đìa ngõ xóm
theo lối cha về khi con thắp nhang

Trong mưa gió lênh loang dòng lệ
tấm thân gầy, bước nhẹ mẹ đi...                  

                           Mùa hè 2010

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Đọc "Nhìn mưa" của Nguyễn Thế Yên


Trần Nhã My (Tây Ninh)











                 


                       Nhìn mưa

                              Ngồi nhìn mưa
nhòa hơn đi trong mưa
lạnh hơn đi trong mưa
nghe rõ tiếng lòng mình...

Tháng bảy
mưa khắc khoải
cán phẳng lối vơi đầy
ánh đèn đường vàng vọt
buông những sợi tơ lòng
bầu trời làm rét đêm
ai làm ta sũng nước?

Từng giọt mưa lã chã
cả vườn mưa dầm dề
xói lở lòng ta
rút màu đất mẹ
ra đường
ra ngõ
xuống sông
trôi
về miềm xa lắng
tìm em...

Không biết tự bao giờ tôi “biết thích” tiếng mưa rơi lộp bộp. Tôi đã từng cãi nhau một trận suýt không làm hòa được nhau với nhỏ bạn thân thời phổ thông cũng vì những hạt mưa bé nhỏ. Nó thích ngắm mưa rơi, ngó mưa lòng nó rưng rưng, nó bảo thế! Còn tôi, thích nghe mưa hơn. Dẫu rằng ngắm mưa ta cũng có thể nghe mưa, nhưng nghe mưa cũng có khi không thấy mưa rơi. Bài thơ Nhìn mưa của tác giả Nguyễn Thế Yên làm tôi nhớ lại những kỷ niệm rất xa xôi của mình cũng rất gần về cô bạn thích ngắm mưa rơi.

Trong thời buổi kinh tế thị trường ngày nay, có lẽ ít ai chú ý đến những hạt mưa vô tri. Ngồi nhìn mưa lại càng khó hơn vì không còn thời gian ngồi tính giá cả lên xuống của xăng, gas, điện… giá ly cà phê cũng thay đổi sáng nay. Vậy mà, Nguyễn Thế Yên lại đa sầu đa cảm đến nỗi nhìn những hạt “nghe rõ tiếng lòng mình”.
         “Ngồi nhìn mưa
           nhòa hơn đi trong mưa
           lạnh hơn đi trong mưa
           nghe rõ tiếng lòng mình...”
Thoạt qua, ta cứ ngỡ như tác giả dùng thừa từ “đi”. Đọc lại, thấy tác giả dùng từ “đi” để so sánh với “ngồi” của câu trên. Nhưng từ “đi” này tác giả dùng không phải là động từ nên không thể để so sánh với động từ “ngồi”. Cứ đọc đi đọc lại mà như thấy trước mắt ta một màn mưa giăng tự khi nào không biết. Cái khéo là như vậy. Chỉ cần một từ thôi cũng đủ “làm mưa”.
Hạt mưa nào “khắc khoải”? Hạt mưa nào “cán phẳng lối vơi đầy”? Cũng đúng thôi, Nguyễn Du đã chẳng bảo “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” đó sao? Những từ ngữ, hình ảnh: trời, đêm, rét, ướt… ngoài trời mưa mà trong lòng ướt là hình ảnh không mấy lạ trong thơ. Nhưng cũng chính những từ ngữ ấy, hình ảnh ấy, Nguyễn Thế Yên dùng rất độc đáo
“bầu trời làm rét đêm
ai làm ta sũng nước?”
Cái ướt này có dừng lại ở chỗ chỉ ướt thôi? Không! Nó còn làm “xói lở cả lòng ta”. Rồi
           “trôi
           về miền xa lắng
            tìm em...”
Nhịp điệu bài thơ tăng dần, tăng dần như cơn mưa ngày càng nặng hạt, mưa ngày càng dữ dội làm cho ta có cảm giác như mưa vội vã, mưa gấp gáp để cho xong cơn mưa, và rồi…mưa còn làm cái việc gì đó khác nữa chứ chẳng phải để tưới mát ruộng đồng, làm cho cây cối xanh tươi...Mưa trôi đi “tìm em”.

Bài thơ tự do chỉ 3 khổ nhưng qua đó, tác giả cũng cho người đọc nghe tiếng mưa rơi cùng nhịp thơ, nhịp thở và nhìn ngắm rõ một cơn mưa ngay trước mặt. Cũng như tôi đây, lúc ngồi đọc bài thơ này là ngoài kia ánh trăng vàng đang trải mật tinh khiết soi xuống trần gian mà ngỡ như những hạt mưa đang rơi, rơi cùng nỗi lòng tác giả và tiếng côn trùng đang âm âm ỉ ỉ ngoài kia cứ ngỡ như tiếng mưa đang rơi, rơi cùng tâm sự tác giả qua bài thơ "Nhìn mưa".

                                                                                                              T.N.M

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Nhìn mưa


 Nguyễn Thế Yên 













Ngồi nhìn mưa
nhòa hơn đi trong mưa
lạnh hơn đi trong mưa
nghe rõ tiếng lòng mình...

Tháng bảy
mưa khắc khoải
cán phẳng lối vơi đầy
ánh đèn đường vàng vọt
buông những sợi tơ lòng
bầu trời làm rét đêm
ai làm ai sũng nước?

Từng hạt mưa lã chã
cả vườn mưa dầm dề
xói lở lòng ta
rút màu đất mẹ
ra đường
ra ngõ
xuống sông
trôi
về miền xa lắng...
tìm em