Nguyễn Đình Phúc ( Phú Thọ)
Cây cầu
Ngọc Tháp nối quê
Phất phơ áo nõn
câu thề theo đi
Tưởng người thương nhắn gửi gì
Chìa tay
bắt gió
thiên di mà buồn
Gái quê
phố đến cầu hôn
Cây cầu
nối một nét hồn phôi pha
Dẫu rằng
vợ của người xa
Má hồng nào chả cho ta chút sầu
May mà
còn có cái cầu
Để người trong mộng
gặp nhau một lần.
Đường thi khách ghé quán nhà/ Có ly rượu nhạt nhẩn nha trái Đào/ Chim Cu líu tíu gù chào/ Trúc xòa bậc đá thả vào ru mơ/ Cà phê loang khúc nhạc thơ/ Người mang muôn nẻo chẳng mờ nốt xưa...
Danh sách Blog của Tôi
Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013
Lại một mùa xuân
Trang Nhung (Quảng Ninh)

Tháng Chạp ơi ! đã cuối Đông rồi nhỉ...
Ta biết đâu, người ấy đứng bên đường
Cứ phiêu diêu chờ cạn ngày...tháng Chạp
Sắp một mùa Xuân nữa sang ngang
Sắp một mùa Xuân nữa nhớ thương
Gió vẫn thơm, đi qua miền cỏ mật
Hồn Lãng du trên cánh đồng vừa gặt
Hương rạ rơm chạnh nhớ ổ rơm vàng
Tháng Chạp...
cuối năm ngày đã cũ
Nhưng tình yêu thì mới mãi niềm tin"
Có đất trời, có vòng quay năm tháng
Có đêm sao, ngày sáng mặt trời.
Thì lẽ đâu chẳng có khi gặp lại..."
Uống ngọt ngào từng kỷ niệm đầy vơi
Mùa đông đi qua nhanh - qua nhanh
Thả nắng ấm nhen cành xanh lá
Cho em lại kiếm tìm ngày dang dở
Được vùi vào yêu nhớ...
mùa xuân ..!
Hạ Long 16/12/2012

Tháng Chạp ơi ! đã cuối Đông rồi nhỉ...
Ta biết đâu, người ấy đứng bên đường
Cứ phiêu diêu chờ cạn ngày...tháng Chạp
Sắp một mùa Xuân nữa sang ngang
Sắp một mùa Xuân nữa nhớ thương
Gió vẫn thơm, đi qua miền cỏ mật
Hồn Lãng du trên cánh đồng vừa gặt
Hương rạ rơm chạnh nhớ ổ rơm vàng
Tháng Chạp...
cuối năm ngày đã cũ
Nhưng tình yêu thì mới mãi niềm tin"
Có đất trời, có vòng quay năm tháng
Có đêm sao, ngày sáng mặt trời.
Thì lẽ đâu chẳng có khi gặp lại..."
Uống ngọt ngào từng kỷ niệm đầy vơi
Mùa đông đi qua nhanh - qua nhanh
Thả nắng ấm nhen cành xanh lá
Cho em lại kiếm tìm ngày dang dở
Được vùi vào yêu nhớ...
mùa xuân ..!
Hạ Long 16/12/2012
Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013
Cà phê chậm
Nguyễn Thế Yên
Cà phê
đồng điệu với thời gian trong cảm thức con người
thời gian tích tắc
cà phê tí tách
rơi...
Cà phê
phấn khích một ngày mới
đời cứ trôi
ta sống chậm hơn
bên bầu bạn cởi lòng
yêu thương tìm sâu lắng
giấc đơn côi như được vỗ về
Cà phê
gạn qua đất đai để chiết suất mình
ta qua chát đắng lọc tinh suy nghĩ
nỗi niềm đuổi theo nỗi niềm
giọt nắng, giọt mưa
nghiêng vào gốc rễ
giữa cuộc người
tích tắc
tí tách
rơi...
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
Nhìn về phía núi
Trần Nhã My (Tây Ninh)
Trích tập DỖI (giải thưởng tác giả trẻ toàn quốc của Liên hiệp các hội VHNT Việt nam 2012)
Đứng trên cầu Gò Dầu
Thẳng người đo dáng núi
Dư một cái đầu trên chóp đỉnh
Với tay
Lấy mây trắng làm khăn voan choàng cổ
Áo váy xanh xòe rộng in trời
Dòng sông Vàm Cỏ như con đường đất
Loằng ngoằng rắc tím lục bình trôi
Níu bước chân tôi
Dù xa xôi
Vẫn muốn về
Đứng trên cầu Gò Dầu
Mà mặc váy xanh
Mà đo dáng núi
Thấy mình nhỏ
Nhỏ dần
Trong bóng núi yêu thương
Trích tập DỖI (giải thưởng tác giả trẻ toàn quốc của Liên hiệp các hội VHNT Việt nam 2012)
Đứng trên cầu Gò Dầu
Thẳng người đo dáng núi
Dư một cái đầu trên chóp đỉnh
Với tay
Lấy mây trắng làm khăn voan choàng cổ
Áo váy xanh xòe rộng in trời
Dòng sông Vàm Cỏ như con đường đất
Loằng ngoằng rắc tím lục bình trôi
Níu bước chân tôi
Dù xa xôi
Vẫn muốn về
Đứng trên cầu Gò Dầu
Mà mặc váy xanh
Mà đo dáng núi
Thấy mình nhỏ
Nhỏ dần
Trong bóng núi yêu thương
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Giấc mơ trong ngôi nhà đang cháy
Dang dở bài thơ về anh
khuya lắm, cây bút trên tay thức
Cảm xúc chồm lên
Quật ngã ý chí
Rạng rỡ vẫn khuôn mặt anh ưa nhìn
Tiếng còi vào ca, ba trăm sáu mươi phút lại hối hả
Áo anh ướt hơn em tưởng tượng
Cố thiếp đi một tí
Cố thiếp đi một tí
Em mơ thấy ngôi nhà đang cháy
Anh lao đến không bế xốc em ra
Dùng môi khoá chặt nỗi sợ hãi trong em
Ngọn lửa... ngọn lửa... tóc... áo ... quần... da… thịt... đang hỏa thiêu
Mình vẫn như hai con sâu ngấu nghiến diệp lục
Em mỉm cười, chớp mắt, cấu vào em để biết rằng tồn tại
Trong mơ
Em chỉ mong đó là hiện thực
Để được chết trong vòng tay anh
Để được chết trong vòng tay anh
Mình dắt nhau lên thiên đường đấy chứ
Anh và em không có con chung
Chỉ những đứa con tinh thần
Chúng có thể chết trước...
Hoặc đợi chết cùng...
Còn tuỳ thuộc...
Con muỗi hút máu làm em giật mình
Cô đơn dậy
Ý nghĩ dậy
Mười đầu ngón tay em
Cả con tim em... bật máu
Giọt sương hiện thực lại thay tóc em
Mùa hiện hữu lại thay khuôn mặt em
Con muỗi đáng ghét
Em khóc
Liệu anh có thật trên đời?
khuya lắm, cây bút trên tay thức
Cảm xúc chồm lên
Quật ngã ý chí
Rạng rỡ vẫn khuôn mặt anh ưa nhìn
Tiếng còi vào ca, ba trăm sáu mươi phút lại hối hả
Áo anh ướt hơn em tưởng tượng
Cố thiếp đi một tí
Cố thiếp đi một tí
Em mơ thấy ngôi nhà đang cháy
Anh lao đến không bế xốc em ra
Dùng môi khoá chặt nỗi sợ hãi trong em
Ngọn lửa... ngọn lửa... tóc... áo ... quần... da… thịt... đang hỏa thiêu
Mình vẫn như hai con sâu ngấu nghiến diệp lục
Em mỉm cười, chớp mắt, cấu vào em để biết rằng tồn tại
Trong mơ
Em chỉ mong đó là hiện thực
Để được chết trong vòng tay anh
Để được chết trong vòng tay anh
Mình dắt nhau lên thiên đường đấy chứ
Anh và em không có con chung
Chỉ những đứa con tinh thần
Chúng có thể chết trước...
Hoặc đợi chết cùng...
Còn tuỳ thuộc...
Con muỗi hút máu làm em giật mình
Cô đơn dậy
Ý nghĩ dậy
Mười đầu ngón tay em
Cả con tim em... bật máu
Giọt sương hiện thực lại thay tóc em
Mùa hiện hữu lại thay khuôn mặt em
Con muỗi đáng ghét
Em khóc
Liệu anh có thật trên đời?
HP - 05/2012
Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012
Rượu nồng
Nguyễn Thế Yên
Khi vui uống cuộc nhiều người
Khi buồn uống với cuộc mình quắt queo...
Từng giọt rượu
đắng cay vạt ruộng
Khi buồn uống với cuộc mình quắt queo...
Từng giọt rượu
đắng cay vạt ruộng
giọt nắng mưa khô ướt lưng người
giọt trong đục ngọn nguồn chắt lọc
giọt giọt nồng
thấm đẫm tình thâm
thấm đẫm tình thâm
Đã xô dạt theo sóng đời cay nghiệt
lại dâng lên khi nhịp sống tưng bừng
giữa cùng cực
mở ra lối nhỏ
mở ra lối nhỏ
trong giá băng
ấm ngọn lửa hồng
ấm ngọn lửa hồng
Rượu
Cơn sóng bàn tay trị liệu...
Cơn sóng bàn tay trị liệu...
xoa vết lòng
nối những nhịp tim
nối những nhịp tim
Khi
tửu lượng thấm vừa tới độ
chín ánh nhìn
lựng đôi má hồng em...
.
tửu lượng thấm vừa tới độ
chín ánh nhìn
lựng đôi má hồng em...
.
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Mùa quả đổi màu!
Lê Thị Thu Hiền (Phú Thọ)
Nhà anh có chùm Roi trắng
Trái xinh nép bức tường cao
Em đi học bàn chân nhúc nhắc
Sợ anh bước ra...
Sợ trở vào...
Em quay đi, mùa quả đổi màu
Nhớ cổng nhà anh
Tim không ngừng nhúc nhắc
Hôm trở lại
Bức tường thâm
Xám
Sắc
Tiếng thu khúc khắc chòm cây
Tay em xanh, đỏ, vàng đầy
Dùng dằng đâu đây sắc tím
Đen - trắng mật đời là thật
Tình như đôi sắc cờ vây.
Nhà anh có chùm Roi trắng
Trái xinh nép bức tường cao
Em đi học bàn chân nhúc nhắc
Sợ anh bước ra...
Sợ trở vào...
Em quay đi, mùa quả đổi màu
Nhớ cổng nhà anh
Tim không ngừng nhúc nhắc
Hôm trở lại
Bức tường thâm
Xám
Sắc
Tiếng thu khúc khắc chòm cây
Tay em xanh, đỏ, vàng đầy
Dùng dằng đâu đây sắc tím
Đen - trắng mật đời là thật
Tình như đôi sắc cờ vây.
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
Nơi giữ lửa
Nguyễn Thế Yên
(cho T)

Căn nhà
nghiêng dưới trăng
xây từ mồ hôi khô, đá và hoa hồng
nơi phòng cuối
em đêm ngày cặm cụi...
Ngọn lửa
mình nhen từ ấy
em ấp iu, ủ giữ trong nhà
lúc leo lét
lúc cháy bừng rạo rực
một tay em chăm chút tảo tần.
Dẫu đường dài sấp ngửa
dẫu gió tạt, mưa dầm
vẫn thôi thúc
vẫn đỏ hồng
thổi ngời vóc dáng cháu con
gieo cả khát khao lên khoảng trời anh huyễn tưởng!
Thời gian
vơi dần ra cửa
bước chân nhẫn nại hao gầy
má hồng bạc dần vào lửa
con tim thổi dần vào lửa
lửa từ gian cuối
đầy lên...
(cho T)
Căn nhà
nghiêng dưới trăng
xây từ mồ hôi khô, đá và hoa hồng
nơi phòng cuối
em đêm ngày cặm cụi...
Ngọn lửa
mình nhen từ ấy
em ấp iu, ủ giữ trong nhà
lúc leo lét
lúc cháy bừng rạo rực
một tay em chăm chút tảo tần.
Dẫu đường dài sấp ngửa
dẫu gió tạt, mưa dầm
vẫn thôi thúc
vẫn đỏ hồng
thổi ngời vóc dáng cháu con
gieo cả khát khao lên khoảng trời anh huyễn tưởng!
Thời gian
vơi dần ra cửa
bước chân nhẫn nại hao gầy
má hồng bạc dần vào lửa
con tim thổi dần vào lửa
lửa từ gian cuối
đầy lên...
Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012
Cây vối vườn mẹ
Nguyễn Thế Yên

Không biết tự bao giờ
Không biết tự bao giờ
tôi lớn lên đã xù xì thân vối
dọc tuổi thơ cây lẽo đẽo theo
cùng
mẹ tần tảo chăm lo từng bước
cây chở che hạt nắng, hạt mưa
khúc la đà ru giấc nồng say
Đêm lặng lẽ
cây trao hơi ấm
gió lạnh về xù lá từng cơn
mùa quả ngọt chim về ríu rít
mái tranh nghèo còng một đời ôm
và hương lá cứ thoảng vào cơn khát
khúc la đà ru giấc nồng say
Đêm lặng lẽ
cây trao hơi ấm
gió lạnh về xù lá từng cơn
mùa quả ngọt chim về ríu rít
mái tranh nghèo còng một đời ôm
và hương lá cứ thoảng vào cơn khát
bát đầy vơi mát dạ khách
qua đường
Đã bao mùa
lá rơi...
Đã bao mùa
lá rơi...
đời biến động
anh em vắng xa
cha mẹ khuất trùng
cha mẹ khuất trùng
vườn xưa cũng thay hàng cây mới
mái ngói đỏ tươi trên nền cũ
cha làm
nhưng kỷ niệm vẫn ùa như hơi thở
khi tôi về...
bên gốc vối già nua
bên gốc vối già nua
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Em mang mùa thu đi đâu
Xuân Thu

Em mang mùa thu đi đâu?
hỡi con chuồn chuồn ớt đỏ
Heo may vương đầy lối cỏ
Chiều buông từng sợi khói gầy
Em để mùa đông lại đây
Bỏ tôi "đồng chiều gốc rạ"
Khản đêm gió gào vật vã
Lập bập môi run gọi người
Tôi nhặt từng chiếc lá rơi
Những mảnh thư tình xào xạc
Khẳng khiu cành thơ ngơ ngác
Đâu rồi? Đâu rồi mùa thu?
Tôi gom từng tiếng chim gù
Cốm thơm đầu mùa gọi bạn
Dằng dặc mùa đông hiu quạnh
Khắc khoải tiếng lòng gọi nhau
Em mang mùa thu đi đâu?
Đôi đường Ngưu Lang, Chức Nữ
Suốt đời tôi làm lữ thứ
Hành khất đi tìm mùa thu...

Em mang mùa thu đi đâu?
hỡi con chuồn chuồn ớt đỏ
Heo may vương đầy lối cỏ
Chiều buông từng sợi khói gầy
Em để mùa đông lại đây
Bỏ tôi "đồng chiều gốc rạ"
Khản đêm gió gào vật vã
Lập bập môi run gọi người
Tôi nhặt từng chiếc lá rơi
Những mảnh thư tình xào xạc
Khẳng khiu cành thơ ngơ ngác
Đâu rồi? Đâu rồi mùa thu?
Tôi gom từng tiếng chim gù
Cốm thơm đầu mùa gọi bạn
Dằng dặc mùa đông hiu quạnh
Khắc khoải tiếng lòng gọi nhau
Em mang mùa thu đi đâu?
Đôi đường Ngưu Lang, Chức Nữ
Suốt đời tôi làm lữ thứ
Hành khất đi tìm mùa thu...
Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012
Làng cười Văn Lang - Một góc về
Nguyễn Thế Yên
Sáng nay 21/11/2012, mấy anh em VNSPT chúng tôi theo áng thơ “ Tiếng cười Văn Lang còn mãi với Gạc Ma”
của nhà thơ Nguyễn Đình Phúc (tạp chí Văn nghệ Đất tổ số309) tìm về làng cười Văn Lang, quê hương liệt sĩ Hán Văn Khoa, người đã cùng 63 đồng đội của mình hi sinh trong trận Trung Quốc cướp đảo Gạc Ma năm 1988.
Ngôi nhà liệt sĩ Hán Văn Khoa, nơi anh sinh ra và lớn lên cùng 4 anh chị em trong gia đình cho tới một ngày anh mang tiếng cười quê anh ra đảo. Giờ chỉ còn khu vườn hoang, căn nhà trống, ban thơ tổ tiên và di ảnh của anh đã úa mờ.
Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012
Lãng du
Nguyễn Khắc Bình (Phú Thọ)
Cô gái bên cửa sổ
Tiếng thở dài heo may
Bên thềm rơi vàng lá
Mùa thu vừa qua đây
Gió đùa giỡn hàng cây
Nắng thủy tinh vòm lá
Chuông thõng thượt bờ đê
Cảnh quen đời bỗng lạ
Mang trái tim mùa hạ
Nhịp đập của mùa thu
Có điều chi mắc nợ
Để tơ lòng lãng du
Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012
Hoàng Sa
Nguyễn Thế Yên
Bên cạnh cột mốc chủ quyền của Việt nam đã bị phá
là cột mốc Trung quốc được dựng lên
Bên cạnh cột mốc chủ quyền của Việt nam đã bị phá
là cột mốc Trung quốc được dựng lên
(Ảnh internet)
Như bàn tay
của cơ thể Việt Nam
nhô lên phía biển
nhô lên phía biển
bãi cát vàng giữa mây nước trùng khơi
đá chìm, nổi như xương tôn bờ cõi
cát chủ quyền bồi đắp thịt da
Bao thế hệ thay nhau ra trấn đảo
uống nước trời
dầm sóng ải xa
dầm sóng ải xa
mơ cùng với Trường Sa dang cánh
để mai ngày đất nước " hóa rồng bay"
Đã bao năm
bến bờ thao thức
bến bờ thao thức
nghe sóng dội về tiếng nấc phía mù xa
một bàn tay
ấm nóng giữa vòng tay
ấm nóng giữa vòng tay
đang quằn quại dưới gót giầy cướp biển
đang bầm dập những ngón đầm đìa máu
cứ loang ra
dồn ngược tới tim mình...
dồn ngược tới tim mình...
Hỡi Hoàng Sa
biển đảo của ta!
biển đảo của ta!
Dẫu hôm nay chúng thay tên đổi họ
nhưng không thể cắt lìa cơ thể
bàn tay mình
máu thịt ViệtNam.
máu thịt Việt
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012
Vè Văn Nghệ sĩ Phú Thọ
Đỗ
Thiện Ân (Phú Thọ)
Văn hóa Đất Tổ là Nguyễn Khắc Xương
Chuyện
cười Văn Lương là Dương Huy Thiện
Người
viết nhiều truyện là Nguyễn Hữu Nhàn
Hay
đi lang thang là Trịnh Hoài Đức
Đọc
xong phát tức là Nguyễn Thiện Tham
Mơ
ước sĩ quan là anh Hưng Hải
Cán
bộ từng trải là Đỗ Xuân Thu
Viết
chữ ngồi gù là thầy Phan Chúc
Thơ
Nguyễn Đình Phúc bài vừa, bài hay
Chém
gió mỏi tay là Ngô Kim Đỉnh
Vừa
chê vừa nịnh là bác Anh Kim
Tiêu
cực bới tìm là Bùi thầy giáo
Nhạc
như tiếng sáo là Vũ Viết Văn
Việc
gì cũng hăng nhạc sĩ Nguyễn Hùng
Hiền
mà hay khùng là Điền Ngọc Phách
Đọc
thơ đãi khách là bác Cầm Sơn
Đường
thi còn trơn là Vũ Quốc Khánh
Sao
trời lấp lánh là Tân Khải Minh
Thơ
như bướm xinh là Liên Kim Vũ
Giả
giọng ú ớ là Nông Thị Vang
Cậy
sử làm sang là Thuyên Quang Nguyễn
Nết
na, chính kiến là Nguyễn Chính Hồng
Lời
ngọt cắt xương là anh Đàm Tuất
Viết
xong in tất là Vũ Thủy Thanh
Ai muốn mua tranh gặp anh Đỗ Dũng
A Lô!!!
ĐTÂ
A Lô!!!
ĐTÂ
Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012
Bến bờ nghiệt ngã
Nguyễn Thế Yên

Con
ta đâu hỡi dòng sông ngầu đỏ
Hỡi
Hạc Trì bến đá, cầu đen
Ngã
ba sông, ôi một ngã ba lòng
Đã
ôm mãi đứa con ta khốn khổ!
Ta
hỏi mi - đám mây gió mưa rừng
Sao
lại tới khi con ta còn chưa lớn
Sao
đã tới cắt chia tình mẫu tử
Ngự
trên ngàn mi có thấu tình ai?
Còn
kia nữa - bầy xà lan tối sẫm
Bốc
hàng rồi sao chẳng cuốn đi
Để
con ta chới với mạn thuyền
Lặn
hụp mãi, mãi ngàn năm ly biệt
Hỡi
Chúa Trời, Chúa Đất có thiêng
Sao
lặng đứng nhìn con chiên oan khuất
Sao
lại nỡ khép vòng tay cứu vớt
Để
con gào vỡ cả khoảng trời sâu...
Ơi con
yêu! thằng dại của cha
Sao
lặn mãi không về với mẹ
Sao chìm giữa dòng đời phơi phới
Để cả đời lăn lội - cha tìm con...
Để cả đời lăn lội - cha tìm con...
Bên sông/ chiều thu 2000
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







