Nguyễn Đình Phúc (Phú Thọ)
Sao mà nhớ quán cà phê Nửa nhớ!
Em bần thần bên chiếc lá xanh
Anh nghe giọt cà phê rơi một nửa
Nghe nửa kia thương nhớ lên cành
Em đứng đó lặng thầm hồn thu thảo
Nét hao gầy trăng khuyết đã ngàn năm
Trăng trước mặt mà đâu có biết
Em vô tình gieo nửa nhớ tim anh
Đời đã ủ men cà phê đắng
Uống đi em cho chếnh choáng muộn phiền
Con chim nhà hót gì em có thấu
Như tìm về nửa nhớ của trời xanh...








