Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Đền Hùng khoảng lặng

 Nguyễn Thế Yên




















Đền Hùng
Mồng mười tháng ba
chiều chạng vạng
Những bước chân xuống núi lặng dần
Cơn mưa hẹn ngày trở lại
Tôi dặn lòng đi lên...

Khuya về
Đất trời trầm mặc
Những phiêu diêu tìm giếng cổ ẩn mình
Chỉ còn tiếng côn trùng
Chỉ còn tiếng mưa
Tiếng gió
Tiếng lòng rung rung...

Mưa 
rì rầm cọ rửa
Từng bậc đá rùng mình
Từng cây lá rùng mình 
Mặt đất rùng mình
Phế rác dập dờn
gió xuôi rừng dồn thả

Đền Hùng
Thung dung, thanh tịnh
Những pho tượng cười
Những pho tượng suy tư
Những pho tượng chau mày
đằm mình đêm hoang lắng
Hương Nghĩa Lĩnh thơm nồng
Hồn dân tộc ngàn đời qua bậc đá
dâng dâng lên
cánh Hạc về trời...

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

Giọt máu và những bước chân đêm


Nguyễn Thế Yên
(Tặng Y Bác sĩ viện Huyết học và TMTW)



Từng giọt máu 
đang truyền vào con tôi và những người bệnh quanh tôi
Là của ai...

Từng bước chân trong đêm
bập bừng sự sống con tôi và bao người bệnh quanh tôi
Là của ai...

Đồng loại!?

(Giọt máu, bước chân)
như con sông luân hồi chảy qua miền đất khát
đem yêu thương khát vọng nối đời

Đến mai ngày các cháu tôi lớn lên
giọt máu ấy sẽ lên đường đi tiếp 
tới những con tim thoi thóp đợi chờ

Và giọt máu lại sinh ra giọt máu
lại thoát thai theo những bước chân đêm...


     Khoa Ghép tủy 
 (những ngày tháng cuối đời con tôi)/ 2010
       

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Ở trên cao Hà Nội

 Nguyễn Thế Yên

 












Những tòa nhà vươn lên như Thánh Gióng
Nao nức đời, ngân ngất trời mây
Hà Nội mới rộng, dài, cao tút hút
Cuộc sống nâng lên giữa lưng trời

Nhà ở trên cao, đêm ngày lộng gió
Mấy mươi tầng không khí thỏa thuê lên
Để lại dưới những rối bời cuộc sống
Hun hút phía con đường ta vẫn sáng chiều qua

Mỗi ngày mới bừng sớm hơn mặt đất
Vừng dương nhô trên những dãy trắng mờ
Trưa yên tĩnh giấc ngủ sâu khoáng đãng
Đêm nhìn ra ngàn ô sáng rợp trời
Ta cảm giác dang tay là dang cánh
Gió qua người nâng đôi cánh ta bay

Một Hà Nội - một ngàn năm đang độ
Rộn những móng nền nâng mãi tầm cao
Đất nở ra đường phơi phới chân dồn
Bao thế hệ nối thang đo cao thấp
Đời sau, vai đời trước bước lên... 

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Vịnh và em

Nguyễn Thế Yên


Giữa mây nước bập bùng
Hạ Long mênh mông ngày nắng gió
Tôi gặp em
Người con gái Quảng Ninh có đôi mắt ánh mầu đến lạ
ám ảnh trong tôi suốt dặm trường...

Một khoảng trời xanh trong
Một vầng mây vần vũ
Một chút nắng hoàng hôn
hòa trộn trong em thành trời mây xanh nâu đổ xuống vịnh Hạ Long sâu thẳm, đẹp buồn, dữ dội, sáng trong
là đôi mắt của em
Để mỗi ngày
Ngư dân rộn rã tiếng cười
Từng đoàn người muôn phương về đầm mình đáy nước
Những đoàn thuyền thả hồn rong ruổi theo những cánh chim và những con tàu xa khơi có chốn về bình yên trú ngụ

Vịnh xanh nâu
Trời mây trong
Bờ cát dài khao khát
Con sóng vỗ bờ cứ cồn cào, dữ dội
cứ dịu êm
Ngày vui với nhịp đời
Đêm về lặng lẽ...
Tôi mải mê như cánh chim trên vịnh, chấp chới cuối hoàng hôn, muốn làm cánh buồm nâu để được ra khơi vào rạng sáng và háo hức khi chiều về neo đậu giữa vinh em. 

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Quán cà phê nửa nhớ

Phi Đông Hạ (Phú Thọ)   






















 Có một quán cà phê mang cái tên rất lạ ở thành phố Việt Trì - cà phê Nửa nhớ. Gọi là quán thì không đúng lắm vì đó là một toà nhà ba tầng hẳn hoi, bề thế trên đường Hai Bà Trưng nối quốc lộ 2 với đường Nguyễn Tất Thành. Trước mặt quán là sân vận động tỉnh Phú Thọ to đùng. Đứng trên tầng ba, nhất là trên sân thượng ta có thể xem những trận thi đấu thể thao mà không phải mất tiền. Sát cạnh đó là hồ nước công viên Văn Lang mênh mang gió thổi, ngạt ngào hương hoa. Mùa hoa sữa hoặc hoa ban thì thôi rồi, khu phố có quán này ngập tràn trong sắc màu và hương thơm dịu ngọt. Nơi đây không ồn ào quá, không vắng lặng quá, đủ bình yên cho khách đến nghỉ ngơi thư giãn. Giới thiệu qua như vậy để bạn đọc biết được vị trí đắc địa giữa trung tâm thành phố ngã ba sông - cố đô Văn Lang của quán cà phê Nửa nhớ.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Nửa nhớ quán cà phê

 Nguyễn Đình Phúc (Phú Thọ)
                   





















Sao mà nhớ quán cà phê Nửa nhớ!
Em bần thần bên chiếc lá xanh
Anh nghe giọt cà phê rơi một nửa
Nghe nửa kia thương nhớ lên cành

Em đứng đó lặng thầm hồn thu thảo
Nét hao gầy trăng khuyết đã ngàn năm
Trăng trước mặt mà đâu có biết
Em vô tình gieo nửa nhớ tim anh

Đời đã ủ men cà phê đắng
Uống đi em cho chếnh choáng muộn phiền
Con chim nhà hót gì em có thấu
Như tìm về nửa nhớ của trời xanh...
                  
                               

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Những ngày vắng em

Nguyễn Thế Yên
             (Cho T)
















 
Thời trẻ anh biền biệt xa nhà
ba lô trên vai đường dài tít tắp
để lại em phòng đơn con dại
những canh khuya thấp thỏm bước anh về

Nơi heo hút, chiều buồn lặng lẽ
đêm âm thầm mòn giấc ngủ nhớ em
tháng lương còm mong người xuống núi
gửi về em vá víu qua ngày

Hơn nửa đời dầu dãi gió sương
cứ mải miết những giấc mơ đầy ắp
những vất vả trong em chưa bù đắp
nỗi đau này chồng tiếp nỗi khổ kia

Nay gối mỏi, chân chồn, hồn thu ẩn
bốn mùa qua mưa nắng mảnh vườn nhà
ngày vắng em, cây vườn không gió
chẳng có chim ca, ong bướm cũng không về

Căn nhà nhỏ mình bên nhau sớm tối
bỗng trống hoang khi thiếu ánh em cười
anh muốn chạy tìm trong khuya vắng
lối anh về...là chốn có em!

               Những ngày vắng em và con 2010


Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Về đâu chim hỡi

Nguyễn Thế Yên














Trong lùm cây lơ lững hiên nhà
Đôi chim nhỏ tối về rúc rích
Đã lâu lắm  nhà chim ở đó
Sớm tối đi, về lích chích ca

Dù giông gió hay trời mưa rét
Vẫn bên nhau ấm áp đêm trường
Hạnh phúc như không gì chia biệt
Nhẵn nơi nằm, ta đợi nhẵn hiên

Bỗng một chiều heo may về vội 
Đưa chim về chỉ có một con
Sợ hãi nằm đơn côi nơi ấy
Đôi cánh buông như xõa vai người

Rồi một hôm thơ thẩn bên hiên
Chờ chẳng thấy chim đơn về nữa
Làn gió lạnh vấp nhào bên cửa
Chới với lòng ta, trống rỗng cành...

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Lên chùa

Nguyễn Thế Yên
(Tặng nữ sư thầy Kh Th
Chủ trì chùa Tam Bảo, Quảng Ninh)








 




Tôi lên chùa một ngày không gió
Một mình một dốc nắng chơi vơi
Tôi lên chùa như bao người khác
Nhưng hồn tôi thiền ở chốn sư thầy

Chùa Tam Bảo, sao con lại thế này?
Từ dạo ấy con về hành xác
Vẫn chẳng thể nguôi ngoai niềm cửa phật
Cám cảnh thương chùa, nhớ thầy con

Chùa ai đập đổ đầy lên hậu thế?
Lối trường xuân bề bộn những tàn đông
Đồi đá lạnh hoang thiêng ngời tích cổ
Đường trần ai thầy lặn lội kiếm tìm

Đôi mắt sáng nhòa cùng muôn đáy khổ
Tiếng mõ ngân cho an thái muôn loài
Hồn thi sĩ áo nâu sồng xuống tóc
Vẫn tóc dài dáng ngả trong ta

Kiếp đàn ông đa cảm đa sầu
Bao đăm đắm lại bấy nhiêu khoảng cách
Muốn làm cây đa giữa hai bờ hư thực
Để một đời ngả bóng lối thầy đi...

                 Viết nhân dịp thăm lại chùa
                                 Xuân 2010

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Bên nồi bánh chưng quê

 Nguyễn Thế Yên
   (Cho anh và em)














Những khúc củi to 
thúc hồng bếp lửa
nồi bánh chưng ùng ục tết về
hơi ấm tỏa lan
hương nếp lá dong nghi ngút bốc lên
đêm ba mươi cựa mình thức giấc 
nỗi nhớ lan tràn
ngơ ngác trên ngọn khế non
la đà trên cây mít già
phảng phất quanh hiên
lặng vào anh
vào em
hai mái đầu
điểm bạc
















Tết xưa
nhà mình đông vui lắm
nồi bánh chưng còn có hai cặp bánh con con
bố gói cho anh em mình làm quà đón tết
xóm làng eng éc lợn kêu
giao thừa
chúng mình ra vườn hái hoa cúc vàng cho mẹ thắp hương
anh trèo lên cây cau đốt pháo nổ cho to
em chạy vòng quanh 
nhặt từng con pháo xịt















Đã bao tết đi qua
chỉ còn căn nhà vắng
góc sân rêu
cây mít còng
anh
em
một khu vườn kỷ niệm
khoảng trời đầy nhớ thương















Tết này
anh về thúc lửa!
ôm nồi bánh chưng
chín nhừ ngày li biệt















Trời tây 
tuyết lại rơi...
khoảng trời quê 
lá rơi...

                                Tết 2011

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Xuân thì

Nguyễn Thế Yên















Xuân đã đến gieo mầm trên cành đợi
Hạt sương rơi bên lối cỏ ngỡ ngàng
Gió tung tẩy miên man màu nõn
Nắng ửng hồng cho cánh én lang thang

Trời tươi thẳm bồng bềnh mây trắng
Lối ta về ngai ngái dải đồng non
Ôi trời đất! Ôi cỏ cây hoa nắng!
Nâng nhẹ hồn ta bay giữa xuân thì

Em ơi em! Dốc cạn vào lồng ngực
Tiết trong lành tinh khiết sớm xuân nay
Để hồn em thăng hoa rạo rực
Và lòng ta ngây ngất một miền say...

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Ngày sang

Nguyễn Thế Yên















Một ngày mới ùa vào khung cửa
Có tiếng chim, nắng gió, hương đồng
Ta thức dậy trong rộn ràng tim đập
Nỗi hôm qua...u ám đã úa già
Ngoài kia cửa mênh mang đời non mỏng
Thế thái muôn loài cốt ở nhân tâm
Mở rộng nữa... vòng tay dài rộng nữa...
Mỗi ngày sang thêm nữa... những yêu thương!

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Chờ xuân

 Nguyễn Thế Yên



Xuân ơi xuân! Sao lâu về thế
Hay xuân còn lưu luyến đất trời đâu
Hay xuân còn mải mê khu vườn lạ
Để héo mòn xơ xác mảnh vườn ta

Bên đường phố cô hàng hoa heo hắt
Tưới mãi cành đào mà chẳng trổ bông
Tết phơi phới đến từng ngày trên lịch
Xuân chưa về ngày tháng nghĩa gì đâu

Mùa cốm thơm giã bạn trời đông
Sao cứ mãi nồng nàn ngày ly biệt
Tiếng chim gù sao mà da diết
Réo rắt lòng ta khắc khoải bước xuân về

Anh hỡi anh! Ngoài kia trời lặng gió
Cánh đồng xưa tàn tạ sắc màu
Anh còn nhớ đường về khu vườn cũ?
Cây đào em chờ đổ phía mùa anh...

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Mơ bên thác

Trần Hanh (Phú Thọ)














Muôn ngàn giọt sáng
Đổ từ lưng mây
Vuốt ve ngực núi
Xoa mềm nỗi đau
Đàn cuội trắng nằm phau đáy nước
Tiếng ênh oang dội ngược
Vọng từ âm u
Lù xù rêu phủ
Ngàn năm thác đổ
Vẫn phong rêu.
Bình minh
Không xuyên thủng tán rừng
Tiếng thác réo ngàn ngàn vọng lại
Người ào ạt tiếng lòng như thác
Người rong rêu như đá ngủ vùi
Ngàn năm thác đổ không nguôi
Ngàn năm dâu bể cõi người hư hao
Ngàn năm vẫn tiếng thét gào...

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Trà sen Tây Hồ

Nguyễn Thế Yên
(tặng Hồng Hạt và quán đêm 12 Hàng Buồm)















Em hái từ đông lạnh
nụ hoa sen hồng
như ngắt về hơi thở đầm sen 
có bóng hình người con gái chở đầy thuyền  hoa 
dưới trăng khuya cóng lạnh mặt hồ

Những đài sen mở ra
từng cánh hoa ôm chặt vào trà
như ôm lòng nhụy
hương thơm rút ruột sương đêm
lặng vào từng ngón trà xanh
đợi người
hóa đá

Đêm giáng sinh
liêu xiêu phố cổ
cây sấu già co ro
run run mái ngói
Trong căn phòng hẹp
nhạc Trịnh ấm tràn không gian
tách trà nóng ấm lòng tay em nghiêng vào từng chén
ngan ngát hương thơm đầm sen Hồ Tây 
sóng sánh vị trà đượm nồng đất mẹ
tỏa lan...

Bâng khuâng tôi đi
gùi hồn hoa theo lưng
mang tình em thơm thảo
miết mải dặm trường
miết mải hương
trà sen
Tây Hồ...

                    Noel 2011