Nguyễn Thế Yên
Ta còn em
bóng chàm trong mộng
tự núi nào thả xuống đọa đày ta
đi tìm em ngược đường xưa ngày cũ
giữa tim mình mà như lạc bến xa
Ta trách gió
mang em về phố nhỏ
mang em về phố nhỏ
hóa ta thành ngây dại giữa đường ta
em đến tìm ai mà nép vào thân lá
em đi rồi
cây đứng chơi vơi...
cây đứng chơi vơi...
Ơi sơn nữ
rừng xuân chưa thành lối
rừng xuân chưa thành lối
nhành hoa xanh hoang hoải đến bao giờ?
sao không bỏ bùa ta buổi ấy
hú ta về làm bóng cả rừng em







