Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Trời trở gió đưa mẹ đi

Nguyễn Thế Yên















Sông vẫn chảy ngang nhà ran rát nước
Mẹ nằm giường lật trở nỗi trần gian
Giữa ngột ngạt vẫn ngổn ngang điều ước
cho cháu con hạnh phúc ở trên đời

Tuổi chín tư lặng lẽ cuối dặm trường
Cốc nước mát con dâng mẹ không cần nữa
Gió đã mang về cả một trời mưa
đưa mẹ đi đầm đìa ngõ xóm
theo lối cha về khi con thắp nhang

Trong mưa gió lênh loang dòng lệ
tấm thân gầy, bước nhẹ mẹ đi...                  

                           Mùa hè 2010

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Đọc "Nhìn mưa" của Nguyễn Thế Yên


Trần Nhã My (Tây Ninh)











                 


                       Nhìn mưa

                              Ngồi nhìn mưa
nhòa hơn đi trong mưa
lạnh hơn đi trong mưa
nghe rõ tiếng lòng mình...

Tháng bảy
mưa khắc khoải
cán phẳng lối vơi đầy
ánh đèn đường vàng vọt
buông những sợi tơ lòng
bầu trời làm rét đêm
ai làm ta sũng nước?

Từng giọt mưa lã chã
cả vườn mưa dầm dề
xói lở lòng ta
rút màu đất mẹ
ra đường
ra ngõ
xuống sông
trôi
về miềm xa lắng
tìm em...

Không biết tự bao giờ tôi “biết thích” tiếng mưa rơi lộp bộp. Tôi đã từng cãi nhau một trận suýt không làm hòa được nhau với nhỏ bạn thân thời phổ thông cũng vì những hạt mưa bé nhỏ. Nó thích ngắm mưa rơi, ngó mưa lòng nó rưng rưng, nó bảo thế! Còn tôi, thích nghe mưa hơn. Dẫu rằng ngắm mưa ta cũng có thể nghe mưa, nhưng nghe mưa cũng có khi không thấy mưa rơi. Bài thơ Nhìn mưa của tác giả Nguyễn Thế Yên làm tôi nhớ lại những kỷ niệm rất xa xôi của mình cũng rất gần về cô bạn thích ngắm mưa rơi.

Trong thời buổi kinh tế thị trường ngày nay, có lẽ ít ai chú ý đến những hạt mưa vô tri. Ngồi nhìn mưa lại càng khó hơn vì không còn thời gian ngồi tính giá cả lên xuống của xăng, gas, điện… giá ly cà phê cũng thay đổi sáng nay. Vậy mà, Nguyễn Thế Yên lại đa sầu đa cảm đến nỗi nhìn những hạt “nghe rõ tiếng lòng mình”.
         “Ngồi nhìn mưa
           nhòa hơn đi trong mưa
           lạnh hơn đi trong mưa
           nghe rõ tiếng lòng mình...”
Thoạt qua, ta cứ ngỡ như tác giả dùng thừa từ “đi”. Đọc lại, thấy tác giả dùng từ “đi” để so sánh với “ngồi” của câu trên. Nhưng từ “đi” này tác giả dùng không phải là động từ nên không thể để so sánh với động từ “ngồi”. Cứ đọc đi đọc lại mà như thấy trước mắt ta một màn mưa giăng tự khi nào không biết. Cái khéo là như vậy. Chỉ cần một từ thôi cũng đủ “làm mưa”.
Hạt mưa nào “khắc khoải”? Hạt mưa nào “cán phẳng lối vơi đầy”? Cũng đúng thôi, Nguyễn Du đã chẳng bảo “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” đó sao? Những từ ngữ, hình ảnh: trời, đêm, rét, ướt… ngoài trời mưa mà trong lòng ướt là hình ảnh không mấy lạ trong thơ. Nhưng cũng chính những từ ngữ ấy, hình ảnh ấy, Nguyễn Thế Yên dùng rất độc đáo
“bầu trời làm rét đêm
ai làm ta sũng nước?”
Cái ướt này có dừng lại ở chỗ chỉ ướt thôi? Không! Nó còn làm “xói lở cả lòng ta”. Rồi
           “trôi
           về miền xa lắng
            tìm em...”
Nhịp điệu bài thơ tăng dần, tăng dần như cơn mưa ngày càng nặng hạt, mưa ngày càng dữ dội làm cho ta có cảm giác như mưa vội vã, mưa gấp gáp để cho xong cơn mưa, và rồi…mưa còn làm cái việc gì đó khác nữa chứ chẳng phải để tưới mát ruộng đồng, làm cho cây cối xanh tươi...Mưa trôi đi “tìm em”.

Bài thơ tự do chỉ 3 khổ nhưng qua đó, tác giả cũng cho người đọc nghe tiếng mưa rơi cùng nhịp thơ, nhịp thở và nhìn ngắm rõ một cơn mưa ngay trước mặt. Cũng như tôi đây, lúc ngồi đọc bài thơ này là ngoài kia ánh trăng vàng đang trải mật tinh khiết soi xuống trần gian mà ngỡ như những hạt mưa đang rơi, rơi cùng nỗi lòng tác giả và tiếng côn trùng đang âm âm ỉ ỉ ngoài kia cứ ngỡ như tiếng mưa đang rơi, rơi cùng tâm sự tác giả qua bài thơ "Nhìn mưa".

                                                                                                              T.N.M

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Nhìn mưa


 Nguyễn Thế Yên 













Ngồi nhìn mưa
nhòa hơn đi trong mưa
lạnh hơn đi trong mưa
nghe rõ tiếng lòng mình...

Tháng bảy
mưa khắc khoải
cán phẳng lối vơi đầy
ánh đèn đường vàng vọt
buông những sợi tơ lòng
bầu trời làm rét đêm
ai làm ai sũng nước?

Từng hạt mưa lã chã
cả vườn mưa dầm dề
xói lở lòng ta
rút màu đất mẹ
ra đường
ra ngõ
xuống sông
trôi
về miền xa lắng...
tìm em

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Bên tượng đài Chiến thắng Sông Lô


 Nguyễn Thế Yên


















Chiều thu
đưa tôi về lại núi Đồn
gió vẫn thổi
mầu mây còn cũ
lá cờ tổ quốc bay lên... 
Ngực áo những người nông dân cầm súng
bay phần phật
phần phật trong tôi
giữa đất trời lồng lộng

Các anh chị
nhìn xuống dòng Lô
trên khuôn mặt
chất phác
thật thà
rạng ngời chiến thắng
đất tôn cao
sừng sững giữa mây trời

Dù mưa, nắng
sạm da, sờn vai áo
súng vẫn hiên ngang
vẫn xưa mộc đời thường
và trên đầu 
ngọn lửa cứ rực lên...

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Ngậm ngùi Khau Vai

Nguyễn Đình Phúc (Phú Thọ)














Chiều xác xơ gió tím
một hồn lau đi tìm
tiếng gọi vọng vang hốc núi:
"bà ơi, bà ơi..."
đá đáp lời trùng trùng...

Cứ mỗi năm
họ như hai sợi dây thừng đứt
mang xuống Khau Vai chắp lại một lần
thông mã vĩ nghiêng xuống
nở xanh vòm chứng nhân
che chỗ nối xoắn xuýt

Năm mươi năm
giờ ông lão một mình
lặng lẽ pho tượng cổ
rót say lên chỗ ngồi năm trước
vàng mã bay thăm thẳm khuất trùng
rồi khật khưỡng
như đoạn dây rừng cao nguyên.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Bóng Chàm


Nguyễn Thế Yên


















Ta còn em 
bóng chàm trong mộng
tự núi nào thả  xuống đọa đày ta
đi tìm em ngược đường xưa ngày cũ
giữa tim mình mà như lạc bến xa

Ta trách gió 
mang em về phố nhỏ
hóa ta thành ngây dại giữa đường ta
em đến tìm ai mà nép vào thân lá
em đi rồi 
cây đứng chơi vơi...

Ơi sơn nữ 
rừng  xuân chưa thành lối
nhành hoa xanh hoang hoải đến bao giờ?
sao không bỏ bùa ta buổi ấy
hú ta về làm bóng cả rừng em
                            

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Miền đất nhớ

Nguyễn Thế yên
(Gửi tặng làng quê Yên Đức)















Theo em, tôi về miền duyên hải
Thăm làng quê Yên Đức anh hùng
Sông Bến Đụn sóng Bạch Đằng dồn trú
Cuồng lặng ôm hồn du kích núi Canh

Bên núi Thóc, núi Con Mèo sừng sững
Hang động đan xen hun hút Cổng Trời
Tọa lạc giữa vùng than mịt mùng gió bụi
Lầu Bình Thơ lãng mạn phía non Thung

Vườn Thượng Uyển đất Thánh Trần linh kiệt
Ngút hương thơm chùa Cảnh Huống ngàn sau
Đầm Nhà Mạc, giếng Mía xưa còn đó
Trong như mắt em bên bờ sắc xuân thời

Tôi mê mải suốt một miền kỳ tích
Bước ra từ quá khứ cùng em
Cánh đồng rộng ngạt ngào hương lúa
Gió thì thào bầy em nhỏ bi bô
                                 
Yên Đức xanh - vườn cổ xanh núi đá
Những con người lam lũ nắng mưa
Nụ cười rạng tâm hồn nồng ấm
Giã bạn rồi - mưa rũ lối ngàn xa...

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Lên tượng đài chiến thắng Sông Lô

 Nguyễn Thế Yên

 Một ngày cuối tuần. Tôi cùng mấy anh bạn trong làng văn nghệ Phú Thọ làm một chuyến ngược miền Tây Bắc thăm khu Tượng đài Chiến thắng Sông Lô quê hương nhà thơ Xuân Thu (người đã cho ra mắt bạn đọc nhiều tập thơ và tiểu thuyết bên dòng Lô đầy ấn tượng):

















Đoạn đường  này thơ mộng quá, không thể cưỡng được ham muốn dừng lại thưởng ngoạn...


















Cổng vào Khu di tích hơi nhỏ nhưng xinh xinh mời gọi, vậy mà nhà thơ Nguyễn Đình Phúc xuống khỏi xe là tạt ngay vào quán vì không thể kìm hãm hơn nữa cơn nghiền thuốc lá...


Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Kiếp tình khô

Nguyễn Thế Yên


Từ ban công giảng đường em học
Cánh phượng hồng rớt xuống vai tôi
Tôi ngước nhìn
Em chạy ùa khúc khích
Tóc buông thề
Tà áo trắng tinh khôi
Ánh mắt em như nắng qua khe lá
Môi em cười như cánh phượng trên tay
Tôi bối rối
Hoa cứ nồng đáy sổ
Hành trang tôi từ đó có em

Phút xao lòng thành cuộc tình đơn
Xa cách lắm vẫn tím chiều tan lớp
Giấc mơ mòng cánh phượng ấm bờ môi

Đã bao mùa phượng xa 
Gặp lại em trên phố
Vẫn hồn nhiên trong sáng nồng nàn
Em đã kể tôi nghe bao chuyện mới
Để hoa khô 
Chưa kịp trao người
Đã khô mãi trong tôi một kiếp!
Chuyện tình đơn
Chưa ngỏ đã khép rồi.



Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Ru mơ

Nguyễn Thế Yên














Bỗng nghe vẳng tiếng à ơi
Cò bay thảng thốt từ nơi không màu
Gạo đồng xưa đã chìm đâu?
Cò rơi giữa phố nát nhàu giấc mơ...


Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Tiếng chim ở Nửa nhớ quán

Nguyễn Đình Phúc (Phú Thọ)














Bồi hồi nghe chim hót
Ngỡ  rừng nguyên sinh về
Tiếng họa mi thánh thót
Tiếng chim gù rủ rê...

Lá bàng loang sắc đỏ
Mung lung cả quán chiều
Lấy gì anh gói được
Tiếng đời đang phiêu diều...

Chẳng loài chim nào biết
Quê thật mình nơi đâu?
Chỉ mái đình mách bảo
Đã từng quen sẻ nâu

Chỉ bãi cày còn nhớ
Sáo đổ đầy lưng trâu
Chỉ có cây mới biết
Nơi chim hót ban đầu

Bầy chim về tụ hội
Líu lô hót vang trời
Chỉ thương con chim chích
Thèm bắt sâu một thời

Ta hóa thành giọt nhớ
Giữa đáy đời chơi vơi...


Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Em đi trẩy hội

Nguyễn Thế Yên















Nghĩa Lĩnh 
xuân về khoe sắc áo
Em diện  sương mai trẩy hội Hùng
Má thắm tóc mây buông mềm núi
Hương đồng phơ phất lối tơ vương

Em qua 
từng mắt lá nhìn theo
Hoa đứng ngẩn ngơ, nắng dậy thì
Người người nhộn nhịp dòng chen chúc
Sao lòng nặng một bóng người đi?

Em lên 
từng bậc gió ngàn reo
Đền Thượng, đền Trung tượng mở lòng
Đại già trầm mặc rung rinh lá
Tỏ nén hương trầm ấm tổ tông

Hội chiều 
bóng núi đổ theo em
Ngơ ngẩn mình ta cuối con đường
Giếng Ngọc còn đây hình với bóng
Mà hồn theo cả bước người dưng!


Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Tơ lòng

 Nguyễn Thế Yên
           (Tặng Th)

 













Một thoáng gặp em, con tim xao động
Bốn mắt tìm nhau mở tới cửa cuối cùng

Đất Cần Thơ qua rồi thời con gái
Bỡ ngỡ Sài Gòn, gói cay đắng em đi

Đời cô quả lại lỡ đường đen bạc
Ngày ánh cười buồn đêm đến chẳng khép mi

Anh muốn tan vào em cho loãng miền cay đắng
Mà lòng gỡ, lòng đau chằng chịt mối tơ vò

Từ dạo ấy em ơi! Anh về nơi đất Bắc
Lặng lẽ đêm trôi trĩu nặng phía em nằm

Trong giấc mơ em hóa nàng Tiên Cá
Anh cánh buồm khắc khoải bến chờ nhau...

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Lời cỏ

Nguyễn Quang Thuyên (Phú Thọ)
           













Hè về dòng dòng sóng đỏ
Phù sa mê mải đắp bồi
Chông chênh con đò vào bến
Vô tình...em gặp mắt tôi

Giữa chiều có vì sao rơi
Trôi về một miền xa lắng
Đằm trong cõi lòng thăm thẳm
Hình như...có chuyện mất rồi! 

Rù rì dòng sông cứ trôi
Chông chênh con đò vẫn đợi
Thế là trái tim biết nói
Trời sao lạc cả lối về

Bao năm em ở xa quê
Sông mình sóng mòn một nửa
Phù sa bên này rạn vỡ
Đò không bến đợi nữa rồi

Sườn đê năm xưa ngắm trời
Cỏ xanh một màu rất lạ
Rì rầm như lời của lá
Tôi nghe biết cỏ nói gì!