Nguyễn Thế Yên
Tôi lang thang trong nghĩa địa bạt ngàn
mộ thấp, mộ cao sang hèn chen chúc
dưới muôn tán bạch đàn không khỏa lấp
một cánh rừng lá bốn mùa rơi...
Bên những lá vàng nằm thanh thản
sấp ngửa nhiều những chiếc còn xanh
có chiếc lá lìa cành tức tưởi
chiếc lắt lay rơi mãi chẳng yên bề
Giữa trưa nắng đâu rồi ánh sáng?
để phần ngày nhập nhoạng miền hoang
bao hình bóng úa tàn trong mộ
đôi mắt còn hoe hoắt về đâu...
Tôi như thấy tiếng cười con trẻ
giữa muôn ngàn đâu tiếng các con tôi!
bên rìa vắng cô hồn nào thút thít
ây dà dà..., ai trở giấc ngàn thu?
Họ đã yên nơi vĩnh hằng cội lạnh
hay tai ương, địch họa vẫn theo về
và trên đầu ai cầm gió bẻ cây
ơi nhân thế - cõi trần - ôi nhân thế!...





