Không biết tự bao giờ
tôi lớn lên đã xù xì thân vối
dọc tuổi thơ cây lẽo đẽo theo
cùng
mẹ tần tảo chăm lo từng bước
cây chở che hạt nắng, hạt mưa
khúc la đà ru giấc nồng say
Đêm lặng lẽ
cây trao hơi ấm
gió lạnh về xù lá từng cơn
mùa quả ngọt chim về ríu rít
mái tranh nghèo còng một đời ôm
và hương lá cứ thoảng vào cơn khát
khúc la đà ru giấc nồng say
Đêm lặng lẽ
cây trao hơi ấm
gió lạnh về xù lá từng cơn
mùa quả ngọt chim về ríu rít
mái tranh nghèo còng một đời ôm
và hương lá cứ thoảng vào cơn khát
bát đầy vơi mát dạ khách
qua đường
Đã bao mùa
lá rơi...
Đã bao mùa
lá rơi...
đời biến động
anh em vắng xa
cha mẹ khuất trùng
cha mẹ khuất trùng
vườn xưa cũng thay hàng cây mới
mái ngói đỏ tươi trên nền cũ
cha làm
nhưng kỷ niệm vẫn ùa như hơi thở
khi tôi về...
bên gốc vối già nua
bên gốc vối già nua






