Nhà thơ Nguyễn Đình Phúc
Ở đời, việc gì
cũng vậy, chưa biết thì chưa sợ. Người ta bảo điếc không sợ súng là như thế. Ở
làng thơ cũng vậy. Khi được trải nghiệm, tiếp xúc nhiều với cây cao bóng cả.
Đọc thơ họ, hiểu được tầng tầng lớp lớp kiến văn sâu thẳm, mà tác phong lại
khiêm nhường đến cổ kính của họ, tôi mới thấy nể sợ thơ. Ấy là thơ đích
thực. Biết sợ, là biết giới hạn thơ mình đang ở đâu, là biết người biết ta, để
mà rèn giũa trong sáng tác.
Được gặp Yên, chuyện
trò tâm giao, có lần tôi hỏi, thơ Yên được lắm, thế mà tại sao ở tuổi ngoài năm
mươi mới in tập đầu đời "Giọt lắng". Yên giọng rụt rè bảo: Em sợ, sợ
gì? Sợ thơ mình chưa tới, chưa đâu vào đâu cả. Thơ em chủ yếu giữ lại cảm xúc,
tình yêu, nỗi đau và luyến nhớ cõi riêng mình. Tôi cười, bảo: Biết sợ thơ
là biết thơ hay dở, là cảm được thơ, là cả một quá trình của đam mê và nhận
thức đấy. Sợ thơ còn là tâm thế của kẻ viết, của kẻ sỹ trong hành trang dằng
dặc văn chương đời người.
Sau tập thơ “
Giọt lắng” anh được kết nạp là Hội viên Hội VHNT Phú Thọ. Cuối năm được tỉnh
trao giải C. Anh đã có chùm thơ in trên tuần báo Văn nghệ, và nhiều báo,
tạp chí khác. Tôi quý anh cũng là vì thái độ đối với văn chương. Yên chấp nhận
thử thách và khiêm nhường học hỏi.









