Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Nói với vợ

Nguyễn Đức Hậu (TP. Hồ Chí Minh)












Hai làn mây trắng kề nhau
Bỏ phiền muộn lại phía sau hành trình
Trong từng sợi bạc của mình
Có bao nỗi khổ vô tình từ anh
Muốn tìm được tháng ngày xanh
Đền cho em vị ngọt lành tình yêu
Em ơi sao đoạn đường chiều
Chúng mình mới biết thương nhiều đến nhau?!


Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

Phong thư ra đảo

Nguyễn Thế Yên
















Trong lỉnh kỉnh thùng to, túi nhỏ lên tàu
có một phong thư mang dòng chữ “gửi anh…” màu tím

Người lính nhận quà
chạm môi nét chữ thân quen
Đồng đội xúm xít
Mích con vẫy đuôi
Cây bàng vuông gật gù
Sóng tung tăng bờ cát…

Phong thư mở ra:
Thoảng thơm hương bưởi 
và chiếc khăn thêu anh bộ đội bồng súng, đeo dép lốp cao su
canh giữ xóm làng dưới ánh trăng vàng huyền ảo…

Anh rưng rưng
ôm tất cả vào lòng
Đồng đội ôm anh vào lòng
Mích con chạy quanh
Lá bàng cầm gió!
Đêm 
Anh khoác súng
mang hơi ấm và nguyện ước khăn thêu
bước lên chốt đảo
Cuối trời
trăng lên…



Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Tiếng chuông chùa nơi đầu sóng

Nguyễn Thế Yên














Từ Trường Sa ngàn trùng sóng vỗ
tiếng chuông chùa thong thả ngân lên…

Tiếng chuông ngân
vang thiêng hồn Việt
vọng mốc chủ quyền
từ bi, hỉ xả
Tiếng ơi à mẹ hát ru con
Tiếng điếu cày cha ung dung nhả khói
Tiếng mõ trâu đủng đỉnh đi về

Hiền hòa trời mây
Thảnh thơi bờ cát
Thậm lên màu đỏ sắc vàng
Người lính giữ biển khơi ôm súng vào lòng
Linh hồn gối sóng dịu nỗi lênh đênh
Sóng dữ chùng cơn
Kẻ thù chùn bước
Dềnh mình đảo xanh…

Tiếng chuông
của những ngôi chùa trên những đảo xa
mái cong lên từ am, miếu cổ xưa
(Những con voi nơi chân trời, góc bể
vẫn quay đầu chầu về Nghĩa Lĩnh)*
Mỗi bình minh lên
Mỗi hoàng hôn xuống
vọng nước ngân lên…
                  vọng nước ngân lên...
                                     vọng nước ngân lên!...

*Dựa theo tài liệu về Trường Sa: “Những ngôi chùa xây trên đảo Sinh Tồn,
đảo Song Tử Tây, đảo Trường Sa Lớn đều cùng quay hướng về Thủ đô Hà Nội”
                                                             

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

" Mảnh vườn thao thức" - Sự thao thức của một tiếng lòng

(Tập thơ " Mảnh vườn thao thức" của Nguyễn Thế Yên, Nhà xuất bản HNV 2014)
Đỗ Nguyên Thương - Sở Giáo dục và Đào tạo Phú Thọ


Tập thơ gồm 39 bài thơ do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2014, phần lớn được làm theo thể thơ tự do, ghi lại tiếng lòng của tác giả về con người, cảnh vật và tình yêu thương của tác giả với quê hương, gia đình. Tất cả đều ấm áp, chân thành và tha thiết.
Nhan đề tập thơ là Mảnh vườn thao thức, cái tên rất thơ, nó gợi nhắc một sự không bình yên trong tâm hồn và người đọc sẽ cảm nhận được đó chính là sự thao thức trong tâm hồn tác giả. Vâng, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cẩm Khê anh hùng nhưng cuộc sống của người dân nói chung và gia đình tác giả nói riêng còn nghèo khó. Thuở ấu thơ, bát cơm độn sắn đến trường làng, tác giả lúc đó chưa biết làm thơ nhưng hình như tâm hồn thi sỹ đã như một dòng chảy thao thiết và lẩn khuất trong cõi lòng, để đến tuổi ngũ tuần thì “anh hoa phát tiết”. Trước Mảnh vườn thao thức, anh đã có tập thơ Giọt lắng. Nhan đề cả hai tập thơ đều gợi nhiều suy tư… Có thể gọi đó là những vần thơ của một “trái tim không ngủ yên”. Không ngủ yên để nghe tiếng của Vườn khuya:

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Tổ quốc sau một đêm thức dậy

Nguyễn Thế Yên












Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Biển sục sôi, sóng đánh ngang thềm 
Quân phương bắc bao năm rình rập
Đêm qua tràn chiếm biển ông cha

Trơ tráo giàn khoan thậm đỏ một màu
Màu của máu hút từ lòng sông núi
Mũi khoan sắt như chiếc vòi bạch tuộc
Cắm tận tầng cốt nhục tổ tiên

Đã mấy ngàn năm dâu bể sinh tồn
Có cả ngàn năm lầm than thuộc bắc
“ Trái đất ba phần tư nước mắt”
Nơi nhuốm hồng nước mắt Việt Nam tôi!

Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Triệu triệu trái tim đập dồn về Hà Nội
Một nỗi niềm chung tràn dâng lấp lánh
Trời Ba Đình chớp sáng bừng lên

Đảng và dân kết nối một tiếng lòng
Tế bào lạ có tự thân loại thải?
Trước giặc ngoại xâm, dân là vành đai thép
Mũi khoan sâu kích hoạt khối căm hờn

Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Du đổ “Mười sáu chữ vàng'' viển vông xuống biển
Mặt trời hừng lên bọt tung sóng đỏ
Dải đất hình chữ S cựa mình

Màu đỏ sắc vàng lan từ Lũng Cú
Tới mỗi mái nhà, trường học, cơ quan
Trên má trẻ thơ, trên áo người xuống phố
Trên những con tàu rẽ sóng ra khơi

Và trên khắp vùng, miền, gò, bãi  
Hàng ngàn em nhỏ xếp hình tổ quốc
Hàng vạn người cùng hát quốc ca
Nước mắt lăn dài…

Bên ban thờ, tôi thắp một tuần nhang
Thỉnh cáo tổ tiên và dâng lời thưa Bác
Hương bùng cháy, lòng tôi bỏng cháy
Bác ung dung một nụ cười hiền…

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Thức với " Mảnh vườn thao thức"

(Đọc tập thơ "Mảnh vườn thao thức" của Nguyễn Thế Yên, Nhà xuất bản HNV-2014)
    Nhà thơ Nguyễn Đình Phúc

 Ở đời, việc gì cũng vậy, chưa biết thì chưa sợ. Người ta bảo điếc không sợ súng là như thế. Ở làng thơ cũng vậy. Khi được trải nghiệm, tiếp xúc nhiều với cây cao bóng cả. Đọc thơ họ, hiểu được tầng tầng lớp lớp kiến văn sâu thẳm, mà tác phong lại khiêm nhường đến cổ kính của họ,  tôi mới thấy nể sợ thơ. Ấy là thơ đích thực. Biết sợ, là biết giới hạn thơ mình đang ở đâu, là biết người biết ta, để mà rèn giũa trong sáng tác.

Được gặp Yên, chuyện trò tâm giao, có lần tôi hỏi, thơ Yên được lắm, thế mà tại sao ở tuổi ngoài năm mươi mới in tập đầu đời "Giọt lắng". Yên giọng rụt rè bảo: Em sợ, sợ gì? Sợ thơ mình chưa tới, chưa đâu vào đâu cả. Thơ em chủ yếu giữ lại cảm xúc, tình yêu, nỗi đau và luyến nhớ cõi riêng mình. Tôi cười, bảo: Biết sợ thơ là biết thơ hay dở, là cảm được thơ, là cả một quá trình của đam mê và nhận thức đấy. Sợ thơ còn là tâm thế của kẻ viết, của kẻ sỹ trong hành trang dằng dặc văn chương đời người.

 Sau tập thơ “ Giọt lắng” anh được kết nạp là Hội viên Hội VHNT Phú Thọ. Cuối năm được tỉnh trao giải C.  Anh đã có chùm thơ in trên tuần báo Văn nghệ, và nhiều báo, tạp chí khác. Tôi quý anh cũng là vì thái độ đối với văn chương. Yên chấp nhận thử thách và khiêm nhường học hỏi.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Men của đất thiêng

Nguyễn Thế Yên















                  Mỗi lần về tới dốc Hy Cương
lại dồn đập trong tim nhịp đất
cây rộng lá, cây nối dài ô lá
Ánh em cười trong mắt lá long lanh…

Anh bước lên những bước chân mình
mà rạo rực bàn chân em trước
Hội đã mở sân đền dồn trống
nhịp chày đơn giã đợi nhịp chày đôi

Làn gió mới thoảng hương xưa làng Cả
điệu hát xoan ai để ngỏ phách trầm
Nghiêng nghiêng một cõi đất trời
tứ thân em buông vạt, bao hồng buông lơi

"Em xin chuốc chén í a rượu đào"*
                  Rượu anh chưa uống mà lòng anh say
                  anh say say cả đất trời
                  anh say quanh một lời mời anh say

                  Mai về hội có vắng anh
                  chỉ xin em lại tiếng chày giã đơn!

                  ---------------------
*/ lời xoan trong bài hát xoan: Lời ru




Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Ngày lá trút

Nguyễn Thế Yên














Tao tác lá trước thềm năm mới
cứ ào ào trút xuống lối xuân qua
một ngày gió - một ngày thông thốc gió
lá đỏ, lá xanh dồn rã lìa cành.
Thu xa rồi, đông tàn, xuân đang tới
nỗi niềm gì lay lắt lá vàng ơi!
nỗi đau chi lá xanh úa vội!
để một ngày phố bỗng tan hoang…


        Thềm xuân buồn, 2011

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Câu cá Sông Lô

Trần Hanh (Phú Thọ)














Mây trong lòng nước mây trôi
Ta ngồi câu cá đáy trời Sông Lô
Hoàng hôn đổ xuống cuối bờ
Phao ta trôi giữa mịt mờ nhân gian
Ngàn tay sóng cứ vỗ tràn
Cá không động nước bẽ bàng đời phao...

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Gói lại một thời...

Nguyễn Thế Yên
(cho Trang và Sơn)                     














                     Lá đơn cũ ngày
sấp ngửa nhàu lòng tay
cuối cùng
đã đứng trong hàng ngũ…
thay ông

Không thấy nhẹ lòng
lệ muộn trĩu mi
xót xa phận cỏ đại ngàn!

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Cánh hoa bạt gió

Nguyễn Thế Yên














Heo may về phố se se lạnh
ngả đường hoa sữa trắng miên man
bỗng tím cả chiều nơi quán nhỏ
chùm chùm hoa sà xuống đơn đoan

Cây đứng đó hay nàng Ban thuở trước
tóc buông dài cài những nhành hoa
lỡ bước người thương, lạc miền cổ tích?
để rối lòng trắc ẩn kẻ tình si!

Lúc phiêu bạt đơn sơ nguồn cội
đất quê người vẫn hương mẹ, sắc cha
mở rộng cánh thơm gửi niềm hoang dại
nhựa thì thầm tím đến tàn thân

Ôi loài hoa năm cánh dịu hương
giữa phố thị mộc nguyên đời núi
dẫu đi mãi vẫn tươi màu xứ sở
tím tự mùa nào - mê mải những mùa sau...

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Cây bàng mùa đông

Nguyễn Hưng Hải (Phú Thọ)















Cứ mùa đông là những chiếc lá bàng
lại trút xuống cơn mưa vàng mặt đất
những chú chim thường đến ngủ qua đêm cũng đã bay đâu mất

Khi vòm lửa trên cành đã tắt
cây trọi trơ như một ông già

Khi gió bấc tràn về cây không còn khả năng tự mặc áo cho mình nói chi là đến chuyện xòe ô che bóng mát nở hoa, kết những chùm quả vàng như những quả chuông, như những ngọn đèn cho ánh sáng

Lúc trơ trọi một mình gió không còn đến bạn,chim không còn đến bạn, nắng cũng đi qua nhưng rất ơ hờ

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Cho riêng em

Hà Thành (Phú Thọ)













Khi em như cột mốc giữa sình lầy
Tay tê cứng cắm từng gan mạ
Là khi tôi huênh hoang tung bút vẽ
"Gam nóng", "gam lạnh"- mòn sáo tư duy.

Em đâu biết lễ Valentine

Không hồi hộp ngóng Email, điện thoại
Được tặng hoa cứ ngỡ ngàng bối rối
Khao cả nhà một bữa tươi hơn!

Quá khứ trong tôi...em đâu biết để mà ghen

Trái tim nóng xua tan bao ngờ vực
Trước hạnh phúc đủ đầy em khóc
Khi đau buồn chỉ cắn chặt môi.

Đôi lứa yêu nhau - ngước mắt sao trời

Tôi và em - thia lia mặt đất
Trăm năm nữa khi trở về kiếp khác
Biết đâu tôi sẽ hóa một...Vọng thê!

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Phóng sinh

Nguyễn Thế Yên














Đàn chim đang lượn bay
bỗng trên đầu 
ập lưới

Cửa chùa
lễ phóng sinh
những chiếc lồng được mở
chim ngác ngơ
                     chen chúc
                                òa bay

Vẫn cánh đồng hôm trước           
vẫn đàn chim hôm trước              
lại mắc lưới sa chân
lại sang chùa
ban phúc!

Bắt - thả
bắt - thả
bắt - thả!
Đàn chim 
              vơi 
         vơi
              vơi...

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Lá rụng vào lá

Kính dâng hương hồn đại tướng Võ Nguyên Giáp
Nguyễn Thế Yên
















Võ Nguyên Giáp!
vị đại tướng của nhân dân Việt Nam
Sự nghiệp của người là quang vinh đất nước
"Còn sống ngày nào cũng vì nước vì dân"
như lá vàng lắt lay trước gió
chẳng chịu rời cành còn xanh lá xác xơ…
Những ngày tháng cuối đời
người se sắt Tây Nguyên, hao gầy vì Bô xít
mỏi mòn trông đường giáo dục nước nhà!
Sóng dữ đảo xa từng cơn day dứt
Những “bầy sâu” đêm đêm về gậm nhấm trái tim ông
Người trăn trở năm canh miền trung mùa bão lũ
Héo hon khi nhân dân đứng không bằng…