Nguyên tiêu năm nay rộn rực cả người bởi nhiều các cháu...
Ngất ngây bên một cháu...đang giữ chặt thơ mình
Đường thi khách ghé quán nhà/ Có ly rượu nhạt nhẩn nha trái Đào/ Chim Cu líu tíu gù chào/ Trúc xòa bậc đá thả vào ru mơ/ Cà phê loang khúc nhạc thơ/ Người mang muôn nẻo chẳng mờ nốt xưa...
Ở đời, việc gì
cũng vậy, chưa biết thì chưa sợ. Người ta bảo điếc không sợ súng là như thế. Ở
làng thơ cũng vậy. Khi được trải nghiệm, tiếp xúc nhiều với cây cao bóng cả.
Đọc thơ họ, hiểu được tầng tầng lớp lớp kiến văn sâu thẳm, mà tác phong lại
khiêm nhường đến cổ kính của họ, tôi mới thấy nể sợ thơ. Ấy là thơ đích
thực. Biết sợ, là biết giới hạn thơ mình đang ở đâu, là biết người biết ta, để
mà rèn giũa trong sáng tác.