Đường thi khách ghé quán nhà/ Có ly rượu nhạt nhẩn nha trái Đào/ Chim Cu líu tíu gù chào/ Trúc xòa bậc đá thả vào ru mơ/ Cà phê loang khúc nhạc thơ/ Người mang muôn nẻo chẳng mờ nốt xưa...
Danh sách Blog của Tôi
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015
Thác tóc
Phố núi của em xuân tràn ngày hội
Rừng lá xanh rộn rịp áo dài xanh
Em thả tóc hay thác nguồn thả nước
Đổ vào anh mê mải giấc bồng lai...
Cơn gió thoảng bồng bềnh ngọn thác
Núi ngẩn ngơ, suối thở dập dồn
Như cơn xoáy điệu xòe mê hoặc
Quay quấn ngàn ánh mắt lụt vào em
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015
Hai nửa thời gian
Nguyễn Đình Phúc
Tặng "Nửa nhớ" quán
Lại nhớ quán cà phê "Nửa nhớ"
Một dãy lều phong phanh nứa tranh
Ghế nan tre thưa gió
Như miền quê tung tẩy giữa thị thành
Bao khách đến khách đi ai nhớ
Họ đến giải sầu, bàn chuyện làm ăn
Tôi mê mẩn mỗi lần nghe chim hót
Như câu thơ rút ruột trời xanh
Có một dạo vô tình trong ánh mắt
Nét hao gầy chiếc lá me non
Lá run rẩy, trời thôi buông gió
Kip nhận ra hai mặt lúm đồng tiền
Ôi nửa nhớ có phải là ẩn số
Mỗi lần qua lỡ dở dấu xưa tìm
Dãy quán đơn sơ giờ đi đâu mất
Em có còn nguyên lá me non
Người chủ quán cười cười như mất của
Vớt thời gian bằng viết sách làm thơ
Ai đắng cà phê, ai đau câu chữ
Nhớ nơi đây hai nửa đợi chờ...
Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015
Một số hình ảnh tại ngày thơ Phú Thọ 2015
Nguyên tiêu năm nay rộn rực cả người bởi nhiều các cháu...
Ngất ngây bên một cháu...đang giữ chặt thơ mình
Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015
Bạn tôi lục bát bỏ bùa
Nguyễn Thế Yên
Kính tặng Xuân Thu ”Nhà thơ của công chúng yêu thơ”
(nhân đọc tập thơ thứ 9 “Lục bát bỏ bùa” tác
phẩm thứ 19 của anh)
Như giọt nước tràn ly cảm xúc ngậm ngùi.
Bất giác tôi buông mấy vần tràn theo dòng nước ấy…
Như giọt nước tràn ly cảm xúc ngậm ngùi.
Bất giác tôi buông mấy vần tràn theo dòng nước ấy…
Bạn tôi giời bắt làm thi sĩ
giời cũng đóng luôn dấu đa tình
thế gian sôi sục thời khát bạc
bạn một vần YÊU thả đầy trời!
giời cũng đóng luôn dấu đa tình
thế gian sôi sục thời khát bạc
bạn một vần YÊU thả đầy trời!
Bạn đi từ đất thơm trái bưởi
quá nửa cuộc đời vẫn chân quê
dù ai “hiện đại'', ''hậu hiện đại”
bạn vẫn trăng quê tỏ đêm rằm.
Bạn tôi ngửa sấp việc làng văn…
Nước lọ cơm niêu với cây đàn
Mặc đời rao bán quan cùng chức
bạn một con đường sáng văn chương.
Bạn tôi bị lục bát bỏ bùa
quẩn quanh chân, thiện, mĩ chơi vơi
mặc người xuôi ngược mua danh vị
bạn cứ ngu ngơ giữa đường đời…
NTY
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014
Nhà nghỉ Nửa Nhớ Việt Trì
MỘT NỬA CỦA TÔI
(84, đường Hai Bà Trưng, phường Thọ Sơn, Tp Việt Trì.
Đt 0210.3911.134)
Trường An - lữ khách
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
tỏ mờ vầng trăng hao khuyết
đón đưa làn làn mây tới
để thương để nhớ vơi đầy
(84, đường Hai Bà Trưng, phường Thọ Sơn, Tp Việt Trì.
Đt 0210.3911.134)
Trường An - lữ khách
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
mở bên dòng đời mỏi mệt
ẩn sau hàng hoa ban đỏ
xốn xang nhịp bước chân về...
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
rạng ngời ánh mắt huyền em
an lành đôi bàn tay chị
ấm êm lòng mẹ đêm trường
mở bên dòng đời mỏi mệt
ẩn sau hàng hoa ban đỏ
xốn xang nhịp bước chân về...
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
rạng ngời ánh mắt huyền em
an lành đôi bàn tay chị
ấm êm lòng mẹ đêm trường
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
tỏ mờ vầng trăng hao khuyết
đón đưa làn làn mây tới
để thương để nhớ vơi đầy
Nhà nghỉ Nửa nhớ Việt Trì
lặng chìm giấc ngủ nồng say
trở mình chạm tay ngày mới
xa xôi đôi tiếng chim gù
lặng chìm giấc ngủ nồng say
trở mình chạm tay ngày mới
xa xôi đôi tiếng chim gù
Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014
Xoay
Nguyễn Đình Phúc

Tặng Y
Anh xoay lại vòng "Nửa nhớ"
Xoay như trái đất cạn mùa
Nửa xưa giọt cà phê đắng
Nửa nay ru giấc trăng mờ
Thì cứ xoay đi, xoay đi
Xoay cho chừng nào bớt khổ
Chẳng ham làm giàu thiên hạ
Phòng thưa đong chút lộc người
Thì cứ xoay đi, xoay đi
Xoay qua bao mùa nênh nổi
Chiếu triều 5 năm còn đổi
Kể gì lận đận thứ dân
Khóm ban trước nhà vuốt dáng
Phố chao mắt ướt hoa đèn
Bóng anh lệch trong chiều vắng
"Nửa nhớ" vơi đầy lối quen...
Tặng Y
Anh xoay lại vòng "Nửa nhớ"
Xoay như trái đất cạn mùa
Nửa xưa giọt cà phê đắng
Nửa nay ru giấc trăng mờ
Thì cứ xoay đi, xoay đi
Xoay cho chừng nào bớt khổ
Chẳng ham làm giàu thiên hạ
Phòng thưa đong chút lộc người
Thì cứ xoay đi, xoay đi
Xoay qua bao mùa nênh nổi
Chiếu triều 5 năm còn đổi
Kể gì lận đận thứ dân
Khóm ban trước nhà vuốt dáng
Phố chao mắt ướt hoa đèn
Bóng anh lệch trong chiều vắng
"Nửa nhớ" vơi đầy lối quen...
Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014
Đường thu
Nguyễn Thế Yên
Đường thu về tự bao giờ
mà cây nhuộm vàng trên lối?
lang thang lá - triền hun hút
theo mây về phía cuối trời
Đường thu có từ cơn khát
nắng thiêu cát bụi đời người
Đường thu về từ cơn gió
dậy thì sau tháng ngày xanh
Đường thu vàng đọng vết chân
mắt xanh tô miền đang tới
con tim - vô hồi kỳ trận
mùa đông mềm trước bàn chân…
Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014
Nói với vợ
Nguyễn Đức Hậu (TP. Hồ Chí Minh)
Hai làn mây trắng kề nhau
Bỏ phiền muộn lại phía sau hành trình
Trong từng sợi bạc của mình
Có bao nỗi khổ vô tình từ anh
Muốn tìm được tháng ngày xanh
Đền cho em vị ngọt lành tình yêu
Em ơi sao đoạn đường chiều
Chúng mình mới biết thương nhiều đến nhau?!
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
Phong thư ra đảo
Nguyễn Thế Yên
Trong
lỉnh kỉnh thùng to, túi nhỏ lên tàu
có một phong thư mang dòng chữ “gửi anh…” màu tím
Người
lính nhận quà
chạm môi nét chữ thân quen
Đồng
đội xúm xít
Mích
con vẫy đuôi
Cây
bàng vuông gật gù
Sóng
tung tăng bờ cát…
Phong
thư mở ra:
Thoảng thơm hương bưởi
và chiếc khăn thêu anh bộ đội bồng súng, đeo dép lốp cao su
canh giữ xóm làng dưới ánh trăng vàng huyền ảo…
Anh
rưng rưng
ôm tất cả vào lòng
Đồng
đội ôm anh vào lòng
Mích
con chạy quanh
Lá
bàng cầm gió!
Đêm
Anh khoác súng
mang hơi ấm và nguyện ước khăn thêu
mang hơi ấm và nguyện ước khăn thêu
bước
lên chốt đảo
Cuối
trời
trăng
lên…
Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014
Tiếng chuông chùa nơi đầu sóng
Nguyễn Thế Yên
Từ Trường Sa ngàn trùng sóng vỗ
tiếng chuông chùa thong thả ngân lên…
Tiếng chuông ngân
vang thiêng hồn Việt
vọng mốc chủ quyền
từ bi, hỉ xả
Tiếng ơi à mẹ hát ru con
Tiếng điếu cày cha ung dung nhả khói
Tiếng mõ trâu đủng đỉnh đi về
Hiền hòa trời mây
Thảnh thơi bờ cát
Thậm lên màu đỏ sắc vàng
Người lính giữ biển khơi ôm súng vào
lòng
Linh hồn gối sóng dịu nỗi lênh đênh
Sóng dữ chùng cơn
Kẻ thù chùn bước
Dềnh mình đảo xanh…
Tiếng chuông
của những ngôi chùa trên những đảo xa
mái cong lên từ am, miếu cổ xưa
(Những con voi nơi chân trời, góc bể
vẫn quay đầu chầu về Nghĩa Lĩnh)*
Mỗi bình minh lên
Mỗi hoàng hôn xuống
vọng nước ngân lên…
vọng nước ngân lên...
vọng nước ngân lên!...
*Dựa theo tài liệu về Trường Sa: “Những ngôi
chùa xây trên đảo Sinh Tồn,
đảo Song Tử Tây, đảo Trường Sa Lớn đều cùng quay
hướng về Thủ đô Hà Nội”
Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014
" Mảnh vườn thao thức" - Sự thao thức của một tiếng lòng
(Tập thơ " Mảnh vườn thao thức" của Nguyễn Thế Yên, Nhà xuất bản HNV 2014)
Đỗ Nguyên Thương - Sở Giáo dục và Đào tạo Phú Thọ
Đỗ Nguyên Thương - Sở Giáo dục và Đào tạo Phú Thọ
Tập
thơ gồm 39 bài thơ do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2014, phần lớn được
làm theo thể thơ tự do, ghi lại tiếng lòng của tác giả về con người, cảnh vật và
tình yêu thương của tác giả với quê hương, gia đình. Tất cả đều ấm áp, chân
thành và tha thiết.
Nhan
đề tập thơ là Mảnh vườn thao thức,
cái tên rất thơ, nó gợi nhắc một sự không bình yên trong tâm hồn và người đọc
sẽ cảm nhận được đó chính là sự thao thức trong tâm hồn tác giả. Vâng, sinh ra
và lớn lên trên mảnh đất Cẩm Khê anh hùng nhưng cuộc sống của người dân nói
chung và gia đình tác giả nói riêng còn nghèo khó. Thuở ấu thơ, bát cơm độn sắn
đến trường làng, tác giả lúc đó chưa biết làm thơ nhưng hình như tâm hồn thi sỹ
đã như một dòng chảy thao thiết và lẩn khuất trong cõi lòng, để đến tuổi ngũ
tuần thì “anh hoa phát tiết”. Trước Mảnh
vườn thao thức, anh đã có tập thơ Giọt
lắng. Nhan đề cả hai tập thơ đều gợi nhiều suy tư… Có thể gọi đó là những
vần thơ của một “trái tim không ngủ yên”. Không ngủ yên để nghe tiếng của Vườn khuya:
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Nguyễn Thế Yên
Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Biển sục sôi, sóng đánh ngang thềm
Quân phương bắc bao năm rình rập
Đêm qua tràn chiếm biển ông cha
Trơ tráo giàn khoan thậm đỏ một màu
Màu của máu hút từ lòng sông núi
Mũi khoan sắt như chiếc vòi bạch tuộc
Cắm tận tầng cốt nhục tổ tiên
Đã mấy ngàn năm dâu bể sinh tồn
Có cả ngàn năm lầm than thuộc bắc
“ Trái đất ba phần tư nước mắt”
Nơi nhuốm hồng nước mắt Việt Nam tôi !
Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Triệu triệu trái tim đập dồn về Hà Nội
Một nỗi niềm chung tràn dâng lấp lánh
Trời Ba Đình chớp sáng bừng lên
Đảng và dân kết nối một tiếng lòng
Tế bào lạ có tự thân loại thải?
Trước giặc ngoại xâm, dân là vành
đai thép
Mũi khoan sâu kích hoạt khối căm
hờn
Tổ quốc sau một đêm thức dậy
Du đổ “Mười sáu chữ vàng'' viển vông xuống
biển
Mặt trời hừng lên bọt tung sóng đỏ
Dải đất hình chữ S cựa mình
Màu đỏ sắc vàng lan từ Lũng Cú
Tới mỗi mái nhà, trường học, cơ
quan
Trên má trẻ thơ, trên áo người
xuống phố
Trên những con tàu rẽ sóng ra khơi
Và trên khắp vùng, miền, gò,
bãi
Hàng ngàn em nhỏ xếp hình tổ quốc
Hàng vạn người cùng hát quốc ca
Nước mắt lăn dài…
Bên ban thờ, tôi thắp một tuần
nhang
Thỉnh cáo tổ tiên và dâng lời thưa Bác
Hương bùng cháy, lòng tôi bỏng
cháy
Bác ung dung một nụ cười hiền…
Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014
Thức với " Mảnh vườn thao thức"
(Đọc tập thơ "Mảnh vườn thao thức" của Nguyễn Thế Yên, Nhà xuất bản HNV-2014)
Nhà thơ Nguyễn Đình Phúc
Ở đời, việc gì
cũng vậy, chưa biết thì chưa sợ. Người ta bảo điếc không sợ súng là như thế. Ở
làng thơ cũng vậy. Khi được trải nghiệm, tiếp xúc nhiều với cây cao bóng cả.
Đọc thơ họ, hiểu được tầng tầng lớp lớp kiến văn sâu thẳm, mà tác phong lại
khiêm nhường đến cổ kính của họ, tôi mới thấy nể sợ thơ. Ấy là thơ đích
thực. Biết sợ, là biết giới hạn thơ mình đang ở đâu, là biết người biết ta, để
mà rèn giũa trong sáng tác.
Nhà thơ Nguyễn Đình Phúc
Ở đời, việc gì
cũng vậy, chưa biết thì chưa sợ. Người ta bảo điếc không sợ súng là như thế. Ở
làng thơ cũng vậy. Khi được trải nghiệm, tiếp xúc nhiều với cây cao bóng cả.
Đọc thơ họ, hiểu được tầng tầng lớp lớp kiến văn sâu thẳm, mà tác phong lại
khiêm nhường đến cổ kính của họ, tôi mới thấy nể sợ thơ. Ấy là thơ đích
thực. Biết sợ, là biết giới hạn thơ mình đang ở đâu, là biết người biết ta, để
mà rèn giũa trong sáng tác.
Được gặp Yên, chuyện
trò tâm giao, có lần tôi hỏi, thơ Yên được lắm, thế mà tại sao ở tuổi ngoài năm
mươi mới in tập đầu đời "Giọt lắng". Yên giọng rụt rè bảo: Em sợ, sợ
gì? Sợ thơ mình chưa tới, chưa đâu vào đâu cả. Thơ em chủ yếu giữ lại cảm xúc,
tình yêu, nỗi đau và luyến nhớ cõi riêng mình. Tôi cười, bảo: Biết sợ thơ
là biết thơ hay dở, là cảm được thơ, là cả một quá trình của đam mê và nhận
thức đấy. Sợ thơ còn là tâm thế của kẻ viết, của kẻ sỹ trong hành trang dằng
dặc văn chương đời người.
Sau tập thơ “
Giọt lắng” anh được kết nạp là Hội viên Hội VHNT Phú Thọ. Cuối năm được tỉnh
trao giải C. Anh đã có chùm thơ in trên tuần báo Văn nghệ, và nhiều báo,
tạp chí khác. Tôi quý anh cũng là vì thái độ đối với văn chương. Yên chấp nhận
thử thách và khiêm nhường học hỏi.
Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014
Men của đất thiêng
Nguyễn Thế Yên
Mỗi lần về tới dốc Hy Cương
Mỗi lần về tới dốc Hy Cương
lại dồn đập trong tim nhịp đất
cây rộng lá, cây nối dài ô lá
Ánh em cười trong mắt lá long lanh…
Anh bước lên những bước chân mình
mà rạo rực bàn chân em trước
Hội đã mở sân đền dồn trống
nhịp chày đơn giã đợi nhịp chày đôi
Làn gió mới thoảng hương xưa làng Cả
điệu hát xoan ai để ngỏ phách trầm
Nghiêng nghiêng một cõi đất trời
tứ thân em buông vạt, bao hồng buông lơi
"Em xin chuốc chén í a rượu đào"*
Rượu anh chưa uống mà lòng anh say
anh say say cả đất trời
anh say quanh một lời mời anh say
Mai về hội có vắng anh
chỉ xin em lại tiếng chày giã đơn!
---------------------
*/ lời xoan trong bài hát xoan: Lời ru
Rượu anh chưa uống mà lòng anh say
anh say say cả đất trời
anh say quanh một lời mời anh say
Mai về hội có vắng anh
chỉ xin em lại tiếng chày giã đơn!
---------------------
*/ lời xoan trong bài hát xoan: Lời ru
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







