Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Việt Trì Văn Lang công viên

Nguyễn Thế Yên















Có lẽ là mơ ước ngàn đời
Việt Trì hôm nay - Công viên Văn Lang hiện hữu
Vùng đầm rộng đất thiêng nguồn cội
Đang điểm tô sắc đời trên trầm tích thời gian
Gió qua ngập ngừng
Nắng tràn tươi rói
Và mưa sa giăng giăng sợi trắng
Quanh quất mây chiều
Chim về làm lại tổ
Cá nô đùa trên mặt nước tung tăng

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Thương nhớ dại khờ

Nguyễn Thế Yên

















Có nhớ thương không gọi thành tên
lầm lũi bên đường chiều mặc định
đăm đắm theo sắc hoàng hôn lặn
lại ùa về ảo thực níu dài đêm...

Em là ai - từ quả gấc chui ra?
mà đôi mắt mang hình dung ngọn lửa
ngọn lửa - không phải là thiêu đốt
ấm dần anh trong heo hắt cuộc người!

Mình gặp nhau như thể duyên đời
phận bèo bọt xô dạt hồn bãi cạn
nơi sóng ảo chúng mình là có thật
bởi hai đầu nhịp thở vẫn đầy vơi

Đâu một lần hé mở nhụy hoa yêu
chưa một phút cầm tay truyền hơi ấm
cũng không thể bên em ngày Valentine lịm ngọt
mà vui buồn lớp lớp dậy lòng yêu

Ơi thương nhớ hai đầu khoảng cách
như cánh buồm lạc bến bờ xưa
như lá phổi trong ngục tù nhớ gió
con tim dại khờ khát những ngây ngô.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Thơ thả lên trời


Nguyễn Thế Yên


















Chọn thơ gửi tới ông giời
Mà sao cũng thấy bời bời đắng cay
Bài nào hay nhất đã bày
Câu nào đau  nhất của ngày hôm nay

Thả thơ là để thơ bay
Liêu xiêu ngọn gió hồn say đất trời
Phải đâu câu mượn chữ mời
Người sang kẻ mọn sao vời vợi thơ

Gió lay cành lá dật dờ                                          
Chữ bé ít bóng ơ hờ bay lên
Câu kèm nhiều bóng chữ viền
Chẳng qua nổi tán điền viên cõi trần

Chữ nhân chỉ một ghép vần
Trong con chữ ấy cái thần là thơ!

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Lời gió

Nguyễn Thế Yên

























Xuân đã về sao còn ủ trong chăn
để ngọn gió giao mùa về gọi nhắc
Người có biết thời gian là rất vội
xuân không chờ ai cởi chiếc áo đông

Đừng ngủ vùi để mùa đi héo úa
cũng đừng quên mở đất đón mùa sang
say duyên mới, lỡ làng tình cũ
thì nhạc thơ xin cứ thăng hoa
nhưng hờ hững với lũ dâng, biển chết
để gian tà tàn bạo chiếm nhân gian
rừng cạn kiệt không mảy may xa xót
sóng thét gào ngỡ xa đảo hát ru
mũ ni bịt tai, chân bước lơ ngang trái
phó mặc cuộc đời gửi ác niềm tin
thì người hỡi sống vậy còn đáng sống
để mai ngày con cháu cúi mà đi!

Hãy biết đón mùa đông từ nắng lửa
hãy biết chờ xuân đến lúc giá băng
và biết động trước lá non rơi nhẹ

để biết xuân về đất nước có còn xanh!?


Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Rừng cọ đồi chè chỉ còn là hoài niệm

Nguyễn Thế Yên

Rừng cọ đồi chè, nét đẹp đặc trưng của miền trung du Phú Thọ. Giờ cọ hầu như đã hết. Còn, cũng chỉ một vài vườn ở vùng sâu, vùng xa sắp phá. 
Hai mỏm cọ dưới đây còn sót lại tại Cẩm Khê, mình chụp cách nay 7 năm. Vừa rồi về thăm lại, hết rồi, chỉ thấy nhà bê tông và gạch ngói mọc lên. Xót xa, thất vọng ê chề...! 
Có nhất thiết phải phát triển nhanh và ồ ạt bằng cách tàn phá và hủy hoại thiên nhiên mà hơn thế là bản sắc văn hóa vùng miền! 
Tại sao không? vừa phát triển kinh tế vừa đan xen văn hóa bảo tồn.


Mỏm 1



















Mỏm 2



















Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

Thời đại tôi đang sống

Nguyễn Thị Thanh Yến (Nghệ An)

















(Một bài thơ cũ ngày nhưng còn nóng tính thời sự 
làm chúng ta phải suy ngẫm. 
Xin chia sẻ với những ai chưa đọc)

Thời đại tôi đang sống
Trẻ con học chữ cái không bắt đầu bằng chữ a
Tiếng gọi đầu tiên không phải là bà
và trên vai đã chất chồng khoản nợ
Thời đại tôi đang sống
Cứ mở mắt là thấy mình khó ở
Tháng tư vấn vương hoa sữa
Đông sang vẫn nóng như hè


Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Miền Trung ơi!

Nguyễn Thế Yên


















Sao lại là Miền Trung
Ơi bão lũ?
Mùa nối mùa
Nào có mùa vui!

Cả nước oằn mình
Đau nỗi đau Miền Trung
Biển ngộ độc
Rừng vàng cạn kiệt
Bão lũ laị tràn về
Mênh mông trời nước
Mọi thứ đã chìm
Chỉ còn những con người đang bơi trong mê
Chỉ còn những vật nuôi cố ngoi lên mặt nước
Nhưng thủy điện trên cao vẫn cần phải xả
Nước vẫn dồn về...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Người đàn bà bị xua đuổi

Truyện ngắn của Nguyễn Thế Yên















       Vừa chợp mắt, mưa bão đùng đùng ập tới, cái lều lắc lư muốn đổ, mấy mảnh nhựa cũ trên mái bung ra nước chảy ào ào. Thắm ngồi dậy thu lu một góc như con chim lạc bầy, mắt thẫn thờ nhìn vào thẳm đêm. Thỉnh thoảng những tia chớp loằng ngoằng rạch ngang bầu trời, bỏ lại những chuỗi sấm đùng đoàng làm giật thót mình, Thắm nhớ lại những tiếng chửi mắng chát chúa khôn nguôi, những cú bạt tai tối sầm mặt mũi khi còn sống trong “địa ngục” nhà chồng…

       Ngày ấy Thắm mười bảy tuổi, con út trong một gia đình nghèo, mồ côi cha từ nhỏ, mẹ lại đột ngột ra đi trong một chiều xuống sông gánh nước, Thắm ở với anh trai. Bản thân có chút nhan sắc lại hiền lành dễ thương, những tưởng sẽ có một tương lai không đến nỗi nào. Bỗng một chiều có hai bà khách đến nhà, dúi cho anh trai một bọc gì vuông lắm. Hôm sau anh tậu đâu về cái ti vi màu 24inch còn ấn vào tay Thắm bộ quần áo mới, chị dâu cuống quýt mổ gà. Trong bữa cơm anh nói: “Người ta hỏi em về làm dâu, anh đã đồng ý vì họ giàu lại ở thành phố, em về nhà họ sẽ sung sướng. Thôi không cần đi đâu nữa, hãy chuẩn bị đám cưới”.

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Lỡ phiên chợ tình

Nguyễn Thế Yên












Bồng bềnh mây
Lênh đênh núi
Chợ tình mở
Cuối trùng sơn


Em dãi dầu mưa nắng
Se sắt một miền
Cõng tháng ngày dài
Ngược dốc

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Từ từ đi thẳng

Ngô Kim Đỉnh (Phú Thọ)














(Gửi tác giả tập thơ MVTT)

Tạo hóa nhiều khi khó hiểu
đưa người này thế này, đẩy người kia thế kia
Đức Phật - Ngài quên điều gì không?
Đức Chúa Trời - Ngài có nhìn thấu thế gian?
sao bạn tôi vướng nhiều đau khổ

Tiếng chuông nhà thờ vọng ấm
không gọi được về Những kẻ hành khất mộng du
họ lang thang Trốn đông sau những Cánh đồng hao gầy
họ như những Cánh hoa bạt gió không Nơi giữ lửa

Phóng sinh, phóng sinh, phía mái chùa kia 
                                                           có bầy chim túa lên
tôi biết bạn đang Nhìn mưa 
                             và … nghĩ về những oan hồn thất lạc
đâu Cánh diều mơ ước
quá nửa đời rồi
                bạn thường bỏ về Cây vối vườn mẹ ngủ quên

Vườn khuya, có tỉnh mộng “cuộc cờ người”, ơi bạn
“đôi khi loài người là lũ dã man”
Nhưng vì thế
chúng ta hãy từ từ đi thẳng
chúng ta hãy là những con người ngay ngắn và chịu đựng
chúng ta hãy hít thở trong lành
và bắt đầu từ Buổi sớm vùng cao…

Những câu in nghiêng là tên các bài thơ
trong tập thơ Mảnh vườn thao thức.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

Mắc nợ vòng xòe

Nguyễn Khắc Bình (Phú Thọ)













Nơi cuối trời mảnh đất Lai Châu
Ngẩng mặt chạm mây cúi đầu chạm suối
Ngọn Phu Nho Cọ không có tuổi
Vòng xòe Vàng Pheo sơn nữ chặt tay
Mắt đưa tình câu hát mê tơi
Em nâng khăn lời mời kin lẩu*
Chén nếp nương thơm mùa lúa mới
Ta say rồi em gái Mường So ơi
Có muôn vì sao đậu trên áo Cóm
Dòng Nậm So chảy trong nhịp trống
Vó ngựa về đầu bản gõ chơi vơi
Tiếng Tính tẩu véo von đầy vơi
Không biết xòe mùa không tốt lúa
Thóc cạn bồ người chẳng yêu nhau nữa
Gương mặt hồng ngọn lửa thôi miên
Vòng xòe ngả nghiêng dãy Hoàng Liên
Cánh ban rừng bung sắc miền sơn cước
Câu hát then gọi tình da diết
Vòng xòe ơi. Đời nợ nơi này.

* Uống rượu

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Đôi mắt vùng cao

Nguyễn Thế Yên















Xe xuống đèo
Cát bụi đi theo
Lố nhố những đôi mắt dọc ngang ở lại…

Em bé vùng cao
Sinh ra trên bờ rẫy
Cuống nhau cắt bằng dao đi nương của cha
Chiếc nôi đón em là lá
Ánh mắt mở ra là bầu trời
Em lớn lên
Đôi chân trần đạp đá
Áo mảnh quần dơ
Bữa cơm có màu vàng của ngô, màu xanh của lá và màu muối tinh khôi
Đường tới trường như áng mây mơ hồ vắt qua ngọn núi
Những khát khao không gọi thành tên
Ngày ngày vẫn theo cha lên nương
Cũng như ngày xưa cha theo ông lên rẫy
Bám trụ biên cương

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Bài thơ như làm mát đất trời


Mùa hạ













Đó là mùa của những tiếng chim reo
Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả 
Đất thành cây, mật trào lên vị quả 
Bước chân người bỗng mở những đường đi

Đó là mùa không thể giấu che
Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng 
Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng 
Từ những miền cay đắng hoá thành thơ.

Đó là mùa của những ước mơ 
Những dục vọng muôn đời không xiết kể 
Gió bão hoà, mưa thành sông thành bể 
Một thoáng nhìn có thể hoá tình yêu

Đó là mùa của những buổi chiều 
Cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút
Tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức
Tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa

Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa
Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?
Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển
Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa.

Xuân Quỳnh
28-6-1986