Trần Nhã My (Tây Ninh)
Nhìn mưa
Ngồi nhìn mưa
nhòa hơn đi trong mưa
lạnh hơn đi trong mưa
nghe rõ tiếng lòng mình...
Tháng bảy
mưa khắc khoải
cán phẳng lối vơi đầy
ánh đèn đường vàng vọt
buông những sợi tơ lòng
bầu trời làm rét đêm
ai làm ta sũng nước?
Từng giọt mưa lã chã
cả vườn mưa dầm dề
xói lở lòng ta
rút màu đất mẹ
ra đường
ra ngõ
xuống sông
trôi
về miềm xa lắng
tìm em...
Không biết tự bao giờ tôi “biết thích” tiếng mưa rơi
lộp bộp. Tôi đã từng cãi nhau một trận suýt không làm hòa được nhau với nhỏ bạn thân
thời phổ thông cũng vì những hạt mưa bé nhỏ. Nó thích ngắm mưa rơi, ngó mưa
lòng nó rưng rưng, nó bảo thế! Còn tôi, thích nghe mưa hơn. Dẫu rằng ngắm mưa
ta cũng có thể nghe mưa, nhưng nghe mưa cũng có khi không thấy mưa rơi. Bài thơ
Nhìn mưa của tác giả Nguyễn Thế Yên làm tôi nhớ lại những kỷ niệm rất xa xôi của
mình cũng rất gần về cô bạn thích ngắm mưa rơi.
Trong thời buổi kinh tế thị trường ngày nay, có lẽ ít
ai chú ý đến những hạt mưa vô tri. Ngồi nhìn mưa lại càng khó hơn vì không còn
thời gian ngồi tính giá cả lên xuống của xăng, gas, điện… giá ly cà phê cũng
thay đổi sáng nay. Vậy mà, Nguyễn Thế Yên lại đa sầu đa cảm đến nỗi nhìn những
hạt “nghe rõ tiếng lòng mình”.
nghe rõ tiếng lòng mình...”
Thoạt
qua, ta cứ ngỡ như tác giả dùng thừa từ “đi”. Đọc lại, thấy tác giả dùng từ “đi” để
so sánh với “ngồi” của câu trên. Nhưng từ “đi” này tác giả dùng không
phải là động từ nên không thể để so sánh với động từ “ngồi”. Cứ đọc đi đọc lại
mà như thấy trước mắt ta một màn mưa giăng tự khi nào không biết. Cái khéo là
như vậy. Chỉ cần một từ thôi cũng đủ “làm mưa”.
Hạt
mưa nào “khắc khoải”? Hạt mưa nào “cán phẳng lối vơi đầy”? Cũng đúng
thôi, Nguyễn Du đã chẳng bảo “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” đó sao? Những
từ ngữ, hình ảnh: trời, đêm, rét, ướt… ngoài trời mưa mà trong lòng ướt là hình
ảnh không mấy lạ trong thơ. Nhưng cũng chính những từ ngữ ấy, hình ảnh ấy,
Nguyễn Thế Yên dùng rất độc đáo
Cái
ướt này có dừng lại ở chỗ chỉ ướt thôi? Không! Nó còn làm “xói lở cả lòng ta”. Rồi
Nhịp
điệu bài thơ tăng dần, tăng dần như cơn mưa ngày càng nặng hạt, mưa ngày càng
dữ dội làm cho ta có cảm giác như mưa vội vã, mưa gấp gáp để cho xong cơn mưa,
và rồi…mưa còn làm cái việc gì đó khác nữa chứ chẳng phải để tưới mát ruộng
đồng, làm cho cây cối xanh tươi...Mưa trôi đi “tìm em”.
Bài thơ tự do chỉ 3 khổ nhưng qua đó, tác giả cũng cho
người đọc nghe tiếng mưa rơi cùng nhịp thơ, nhịp thở và nhìn ngắm rõ một cơn
mưa ngay trước mặt. Cũng như tôi đây, lúc ngồi đọc bài thơ này là ngoài kia ánh
trăng vàng đang trải mật tinh khiết soi xuống trần gian mà ngỡ như những hạt
mưa đang rơi, rơi cùng nỗi lòng tác giả và tiếng côn trùng đang âm âm ỉ ỉ ngoài
kia cứ ngỡ như tiếng mưa đang rơi, rơi cùng tâm sự tác giả qua bài thơ "Nhìn mưa".